MỤC LỤC
- Phía trước là bầu trời
- Sau bình minh là em
- Hợp đồng thuê đẻ
- Cơn mưa không dừng lại
- Phía mùa rực rỡ
- Khi yêu
- Chuyện nhỏ nhặt
- Bóng
- Làm lẽ
- Mùa sông hát
- Nơi rừng lặng gió
- Giới hạn
- Nỗi nhớ
Trích đoạn
Phía trước là bầu trời
Quán trưa vắng, nắng hanh hanh. Chiếc bàn kê cập kênh mỗi lần Nhi đè tay lên là nghiêng ngả, ly chanh muối sánh ra ngoài. Anh ngồi xoay xoay chiếc chìa khóa xe. Không ai biết bắt đầu từ câu nào. Anh đoán già đoán non Nhi đang nghĩ gì. Chịu. Đôi má bầu bầu, mắt ngó lơ ra đường. Nhi gần sát mà không biết nói thế nào. Mai anh bay chuyến chín giờ năm mươi. Mai anh xa Nhi nửa tháng. Nhi lấy kính đen đeo chống chói. Đôi môi đỏ mềm chỉ cần vươn nhẹ qua là có thể chạm tới. Anh nén thở. Nhi quay lại cười: “Mai đi bình an nhé. Lần sau về nhớ a lô em đi uống trà Cung Đình nghen!”. Anh nén thở. Cánh tay Nhi trắng mịn tròn lẳn chỉ cần vờ đụng là có cớ. Nhi lấy máy điện thoại coi giờ. “Còn bốn mươi phút nữa em đi làm. Uống lẹ đi rồi chia tay anh ha?”. Tiếng Nhi ngọt dịu. Anh kêu chủ quán tính tiền. Anh nắm tay Nhi kéo đi như phim Hàn Quốc. Trưa nắng chang chang, đường vắng. Xe ô tô máy lạnh chạy êm ru. Anh một tay lái xe, một tay nắm chặt tay trái Nhi. Nhi thôi nhúc nhích, những ngón tay mềm muốt bắt đầu đan vào những ngón to nâu. Xe rà rà nửa thành phố theo tuyến ngược chiều kim đồng hồ, anh bảo: “Anh quý Nhi lắm”. Nhi bảo: “Anh xạo”. Anh lại nói: “Tùy em”. “Ok”. Xe cứ chạy, còn mười phút nữa Nhi phải đến cơ quan. Nhi nhắc: “Đưa em đến cổng cơ quan luôn nghen”. Im lặng… Nhạc Modern talking bài “You can win if you want”. Anh bảo: “Tin anh không?”. Nhi nói: “Mơ hồ”. Còn khoảng hai phút nữa tới cổng cơ quan, đoạn cua hẹp, anh đánh vô lăng quẹo phắt sang đường khác. Nhi cau mày. Anh nhướn mắt. Xe chạy như bay ra ngoại ô. Nắng chói chang. Nhạc bài “No face, no name, no number”. Nhi nhắm mắt, đầu tựa hẳn vào ghế. Anh chạm tay lên môi cô. Nhi mở mắt liếc dài. Anh mỉm cười dịu dàng. Lề đường hoa xuyến chi đẹp dịu dàng trong gió…
Nhi thức dậy, Hà Nội nóng ba tám độ. Nhi nhớ Hà Nội, nhớ những trang sách của nhà văn Thuận trong tiểu thuyết viết ở Pháp lúc nào cũng nhắc đến kem Thủy Tạ. Nhi ghét kem nhưng muốn ăn thử cho biết món ấy đặc biệt cỡ nào. Máy vi tính gần cạn pin, căn phòng trăm đô, Nhi lắc đầu nhìn người đàn ông đang úp mặt vào chăn ngủ như bị say thuốc. Một trăm đô chỉ để ở không đến sáu tiếng đồng hồ một ngày. Nhi nghĩ ngay đến cái quán tạp hóa của mẹ, những bịch bim bim các loại từ cao cấp như Poca chỉ đến sáu nghìn đồng một gói. Mẹ hay thương con trẻ, cứ thằng Beo, con Híp nhà Hòe đồng nát, bé Nậm con nhà Huế gà Tam Hoàng, thằng Mũm con nhà Bình thợ hồ sang mua thế nào chả được thêm cái kẹo sữa bò hay mẩu bánh tráng nướng giòn canh cách. Nhi không hiểu mình yêu anh vì đâu. Tiền của anh ư? Nhi đâu phải thứ gái hư đốn. Anh đẹp trai? Không hoàn toàn vậy. Hay vì những tin nhắn và những cuộc gọi ân cần mỗi ngày nhắc Nhi bôi kem giữ da đủ ẩm, uống nước đủ lượng, ăn đủ chất, ngủ đủ giấc... Mỗi tối trước khi đi ngủ Nhi đều nhận một tin nhắn: “EY của anh ngủ ngon và mơ những giấc mơ có anh”. Lúc đầu Nhi bĩu môi chê: “Sến như con hến” nhưng sau chín mươi đêm liên tục, Nhi thấy mình bị bệnh chờ tin nhắn ấy, hôm nào anh nhắn muộn một giây là Nhi buồn buồn, nhắn chậm một giờ là Nhi thắc thỏm, nhắn chậm hai giờ là Nhi mất ngủ…
…





Reviews
There are no reviews yet.