Trăng giẫm gai

Ánh trăng mùa thu chảy tràn trên những con phố. Orange County1. đêm nay tắm trăng, tắm trong chiếc chảo lá vàng. Tất cả ngập chìm trong đôi mắt thu lim dim, yên ả. Ben và Ana ngồi cạnh nhau, tôi ngồi cách họ khoảng chừng ba bước chân trên một mô đất được phủ kín bởi thứ cỏ lụa xanh rì và mát rượi. Ben đưa tay vuốt tóc Ana rồi nhìn về phía tôi: “Ở đó trăng có đẹp như thế này không hả anh bạn?”. Tôi cười: “Tất nhiên, tôi nói anh bạn đừng buồn, trăng quê tôi đôi lúc hơn thế. Có lúc, trăng chạy ngang qua những luỹ tre rồi dừng lại ở đó một lúc, đẹp như một bức tranh”. Ben ngồi im lặng một lúc rồi nhún vai: “Luỹ tre à, ừ những luỹ tre ma quái. Nó vây bủa lấy vầng trăng và rồi trăng giẫm gai”. Ben tiếp: “Nhưng Bin à (cái tên Bin do Ben đặt cho tôi), trăng đau đấy, tre cũng đau và tôi nghĩ rằng nó không thích ánh trăng vì màu vàng ấy chan lên những ngọn…”. Ana nhìn tôi cười: “Kìa Bin, nói gì đi chứ”. Tôi cũng không biết nói gì nữa, tôi nhớ nhà và giờ đây hơn bao giờ hết!…

Tác giả: Hoàng Hải Lâm

Kích thước: 14,5 x 20,5

42,000

Liên hệ ngay

      
MỤC LỤC


      
- Sương khói trên sông

      
- Dũng sụng lạc búng

      
- Mấy người của ba

      
- Nước mắt của cát

      
- Vương khói lên chiều

      
- Nước mắt đời trắng xóa

      
- Trăng giẫm gai

      
- Một ngày nắng ấm

      
- Khỳc trầm luõn

      
- Trời khụng tắt nắng

      
- Canh bạc tàn


      
Trích đoạn

      
Trăng giẫm gai


      
Ánh trăng mùa thu chảy tràn trên những con phố. Orange County1. đêm nay tắm trăng, tắm trong chiếc chảo lá vàng. Tất cả ngập chìm trong đôi mắt thu lim dim, yên ả. Ben và Ana ngồi cạnh nhau, tôi ngồi cách họ khoảng chừng ba bước chân trên một mô đất được phủ kín bởi thứ cỏ lụa xanh rì và mát rượi. Ben đưa tay vuốt tóc Ana rồi nhìn về phía tôi: “Ở đó trăng có đẹp như thế này không hả anh bạn?”. Tôi cười: “Tất nhiên, tôi nói anh bạn đừng buồn, trăng quê tôi đôi lúc hơn thế. Có lúc, trăng chạy ngang qua những luỹ tre rồi dừng lại ở đó một lúc, đẹp như một bức tranh”. Ben ngồi im lặng một lúc rồi nhún vai: “Luỹ tre à, ừ những luỹ tre ma quái. Nó vây bủa lấy vầng trăng và rồi trăng giẫm gai”. Ben tiếp: “Nhưng Bin à (cái tên Bin do Ben đặt cho tôi), trăng đau đấy, tre cũng đau và tôi nghĩ rằng nó không thích ánh trăng vì màu vàng ấy chan lên những ngọn…”. Ana nhìn tôi cười: “Kìa Bin, nói gì đi chứ”. Tôi cũng không biết nói gì nữa, tôi nhớ nhà và giờ đây hơn bao giờ hết!

      
Tôi được Ben và Ana chiêu đãi một chiếc bánh mì kẹp xúc xích. Ana hỏi tôi: “Tốt đấy chứ Bin?”. “Cũng tuyệt lắm!”, tôi đáp lại. Ánh mắt Ben nhìn tôi dò xét với một nụ cười chúm chím ở trên môi: “Không đúng chứ Bin, tôi biết anh chỉ thích ăn cơm rau muống chấm nước tương thôi”. Tôi thú nhận: “Ừ, mình thèm cơm quá! Đã hơn một tuần không được ăn”. Và tôi, Ben cùng Ana xuống phố, chúng tôi đến chợ mua những thứ cần thiết cho bữa cơm chiều.

      
Tôi nghĩ về ký ức giữa tôi và Ben khi đi ngang qua một hiệu net có cái tên là lạ: nuocmatcam@yahoo... Ana nói: “Chủ tiệm là một người Việt, đó là một cậu bé rất thông minh và nhanh nhẹn. Tôi cũng hỏi rồi Bin à, rằng nuocmatcam là gì nhưng cậu ta chỉ nói - chẳng để làm gì cả thưa quý bà. Vậy đó, tôi tôn trọng cậu ta”.

      
Buổi chiều, những con nắng rúc sâu vào ngõ nhỏ. Ba chúng tôi ngồi bên mâm cơm Việt với hương thơm nồng nàn của nước tương, của những quả ớt đỏ au sau những ngày được cất ủ. Ben cười hà hà: “Bin à, cậu còn nhớ không. Hồi gặp cậu lần đầu tiên trên net, cậu đã giới thiệu với tôi sản phẩm quê hương mình - tương ớt”. Ben ngừng một lúc rồi nói thật chậm rãi, trầm mặc: “Tôi nói với cậu là mình đã nếm thử mùi vị đó của tương nhưng đã không nói rằng: Tôi và Ana nữa đã từng thưởng thức nó ở Việt Nam, trên một ngọn đồi khát cháy. Bữa cơm của một bà cụ người Việt. Không có bà thì chúng tôi đã chết đói, chúng tôi bị lạc đường… Ồ không, tôi không muốn nhắc đến chuyện đó nữa Bin à, nó cắn xé tôi thật kinh khủng vì sau đó bà cụ bị một tên lính phía chúng tôi bắn chết trên ngọn đồi ở Phù Cát. Nó nghĩ, bà cụ vừa đưa cơm cho Việt Cộng. Ôi lạy Chúa tôi!”. Ben ngồi gục xuống, những giọt nước mắt rơi vào bát cơm chao chát, mấy cọng rau muống xanh rờn bỗng đắng nghét trên môi chúng tôi. “Tệ thật! Sao lại có những điều tồi tệ đến thế?”, Ana không nhìn vào Ben, mắt chị dõi theo một nơi nào đó ùa về trong tiềm thức. Tôi mím chặt môi, vị ớt tái tê ở đầu lưỡi. Đã có một chi tiết trong câu chuyện của Ben trùng với ký ức của tôi: “Người đàn bà bị lính Mỹ bắn chết trên ngọn đồi ở Phù Cát”. Tôi nghe lòng buồn mênh mang… Ngày mai, tôi trở về đất Việt.

      
Ngày đầu gặp Ben trên Yahoo! Chat, tôi bất ngờ vì một người Mỹ buông một câu tiếng Việt có dấu: “Có ai ở Việt Nam không?”. Và tất nhiên tôi đáp lại. Chúng tôi trở thành bạn của nhau từ đó. Tôi hơn bốn mươi còn Ben thì năm hai. Vậy đó, chúng tôi là bạn bè.

      

Reviews

There are no reviews yet.

Be the first to review “Trăng giẫm gai”