Mùi thời gian

Chị gục xuống bên cạnh bàn tay nhỏ xíu của đứa con gái bé bỏng. Những ngón tay mảnh mai dường như vẫn đang run lên trong những cơn đau vô hình. Tấm chăn mỏng kéo đến ngực, nó thiếp đi mê man. Khuôn mặt hắt sáng một vùng tóc rối bời của mẹ. Những hơi thở mỏng như cánh bướm non, nhẹ bẫng. Như thể, nó sẽ cất cánh bay vào thinh không bất cứ lúc nào. Chiếc đèn ngủ sáng đơn côi, trùm phủ hai cái bóng câm lặng. Từng giọt đồng hồ thả vào thời gian khoảnh khắc ngưng đọng.

Ngoài khung cửa sổ, mưa gió cuối thu gào thét trong cơn trở dạ của đất trời. Dữ dội và đau đớn trong bản năng sinh sôi của tự nhiên. Mưa gió cào xé trong nỗi quặn thắt khủng khiếp.

Bên trong căn phòng ấy.

Tác giả: Nguyệt Chu

Kích thước: 13 x 19

37,000

Liên hệ ngay

Chị gục xuống bên cạnh bàn tay nhỏ xíu của đứa con gái bé bỏng. Những ngón tay mảnh mai dường như vẫn đang run lên trong những cơn đau vô hình. Tấm chăn mỏng kéo đến ngực, nó thiếp đi mê man. Khuôn mặt hắt sáng một vùng tóc rối bời của mẹ. Những hơi thở mỏng như cánh bướm non, nhẹ bẫng. Như thể, nó sẽ cất cánh bay vào thinh không bất cứ lúc nào. Chiếc đèn ngủ sáng đơn côi, trùm phủ hai cái bóng câm lặng. Từng giọt đồng hồ thả vào thời gian khoảnh khắc ngưng đọng.

Ngoài khung cửa sổ, mưa gió cuối thu gào thét trong cơn trở dạ của đất trời. Dữ dội và đau đớn trong bản năng sinh sôi của tự nhiên. Mưa gió cào xé trong nỗi quặn thắt khủng khiếp.

Bên trong căn phòng ấy.

Hai trái tim vẫn lặng lẽ thở. Lặng yên như từ ngàn năm. Khuôn mặt u sầu và mệt mỏi như được giãn ra trong thứ ánh sáng mờ ảo, chập chờn. Chẳng có cơn bão táp nào có thể thổi tung lát cắt ấy. Thánh thiện và trong trẻo. Vượt qua mọi giới hạn, mọi biên độ của không gian và thời gian. Chỉ có họ đang sống trong thế giới của riêng mình.

Chị nhớ lần cuối cùng anh ở trong căn phòng này.

Khi ấy, con bé mới chưa đầy tuổi. Chị nhẹ nhàng đặt con vào phía trong rồi áp vào người anh. Nghe gió rít từng cơn ken két đến rợn người, chị vội vã vùi mặt vào ngực anh tìm hơi ấm. Một mùi quen thuộc bao phủ toàn thân chị. Chị khẽ nhắm mắt, lâng lâng trong những xúc cảm mơ hồ. Da thịt ấm nóng và dịu dàng. Cái ôm của anh vừa đủ để chị cảm nhận được sự yêu thương và che chở. Khoảnh khắc ấy sẽ là mãi mãi nếu như không có tiếng chuông điện thoại reo lên. Anh bắt máy, giọng nói lạc đi, hốt hoảng rồi nhảy phắt ra khỏi giường, xỏ vội bộ quần áo. Chị ngơ ngác chạy đến kéo tay anh.

- Em à, có chuyện vô cùng nghiêm trọng, anh phải đi ngay. Em ở nhà với con, đợi anh về nhé.

Chị chẳng thể ngờ sau nụ hôn từ biệt ấy là thăm thẳm cách xa. Đó là lần cuối cùng anh hiện hữu trong căn phòng này. Cũng vào một đêm mưa gió tơi bời như đêm nay. Anh đi, rồi khuất dạng.

Bỗng con bé cựa quậy làm chị chợt tỉnh. Nó nói mê một vài câu gì đó không rõ nghĩa. Những sợi tóc mỏng lòa xòa trên vầng trán non tơ của nó. Cái má lúm đồng tiền, dấu vết của một sự hiện hữu, nhưng khi con bé ngủ thì nó cũng bằng phẳng như một sa mạc trắng mênh mông.

• Mùi thời gian 5

• Giấc mơ bông chuối pháo 25

• Hoa tầm xuân nở muộn 43

• Lời thề cỏ may 60

• Linh Tao… 68

• Xuyến chi 85

• Mộc hương đêm 101

• Trinh nữ 109

• Hoa muộn 117

• Hương tóc chiều xuân 125

• Giấc mơ hoa đào 139

Reviews

There are no reviews yet.

Be the first to review “Mùi thời gian”