Không hẹn mùa côm cốm

Tôi đợi ở ga tàu nốt tiếng đồng hồ này nữa là vừa một buổi sáng ròng. Tàu trễ đến gần 6 tiếng đồng hồ làm tôi đứng ngồi không yên được, cứ nóng ruột, lo lắng lẫn hồi hộp rồi lại nản chí. Người người chen chúc trên sân ga lúc sáng giờ cũng đã vãn dần. Tôi đốt thuốc liên tục, vừa đốt vừa nhìn đồng hồ rồi nhìn ra ngoài bãi ngô cao ngút đầu người chờ mong một tiếng còi tàu đến tha thiết. Đến khi như không chịu nổi nữa, tôi định bụng đứng dậy ra ngoài thì đồng hồ tích tích gõ 12 tiếng đều đặn và khô khốc cũng là lúc con tàu tôi mong đợi đã kéo còi vào ga cuối. Bao nhiêu bực dọc nhấm nhẳn, khó chịu phút chốc trôi tuột. Chỉ còn lại trong tôi nỗi háo hức, quýnh quáng. Nóng ruột đến không thể tả. Tôi chờ đợi chị tôi…

Tác giả: Trần Quỳnh Nga

Kích thước: 14,5 x 20,5

44,000

Liên hệ ngay

      
MỤC LỤC


      
 Nỗi nhớ cồn cào 5

      
 Bí đỏ 11

      
 Ngoài kia có mưa rơi 23

      
 Rơi tự do 39

      
 Khúc giao mùa 50

      
 Giấc mơ cánh cò 61

      
 Ngày buồn dích dắc 84

      
 Trăng khát 93

      
 Viết trong cơn mưa 111

      
 Không hẹn mùa côm cốm 123

      
 Một ngày đã qua 137

      
 Đêm vắng 147

      
 Lò lửa 155

      
 Bóng biển 162


Trích đoạn

Không hẹn mùa côm cốm


       Tôi đợi ở ga tàu nốt tiếng đồng hồ này nữa là vừa một buổi sáng ròng. Tàu trễ đến gần 6 tiếng đồng hồ làm tôi đứng ngồi không yên được, cứ nóng ruột, lo lắng lẫn hồi hộp rồi lại nản chí. Người người chen chúc trên sân ga lúc sáng giờ cũng đã vãn dần. Tôi đốt thuốc liên tục, vừa đốt vừa nhìn đồng hồ rồi nhìn ra ngoài bãi ngô cao ngút đầu người chờ mong một tiếng còi tàu đến tha thiết. Đến khi như không chịu nổi nữa, tôi định bụng đứng dậy ra ngoài thì đồng hồ tích tích gõ 12 tiếng đều đặn và khô khốc cũng là lúc con tàu tôi mong đợi đã kéo còi vào ga cuối. Bao nhiêu bực dọc nhấm nhẳn, khó chịu phút chốc trôi tuột. Chỉ còn lại trong tôi nỗi háo hức, quýnh quáng. Nóng ruột đến không thể tả. Tôi chờ đợi chị tôi.
      
Vậy là chị rời xa tôi đến nay đã ngót 20 năm rồi. Thời gian tưởng dài lê thê hóa ra lại cứ như chớp mắt. Mới vừa đây thôi, hai chị em tôi còn cõng nhau ra thắp hương cho bố mẹ. Tôi thắp hương. Chị ngồi sụp giữa đám cỏ may óng ánh nhặt cỏ. Chị vừa nhặt vừa nói chuyện một mình rằng không biết đến bao giờ mới có thể đủ tiền để xây mộ được cho bố mẹ. Mà nếu có xây được mộ rồi chị cũng sẽ chừa một ô đất nho nhỏ trồng vào đó một bụi cây côm cốm: “Bố chắc xuống dưới đó cũng không bỏ được nghề vớt củi, mỗi bận đi vớt củi lụt về, người bố lại tưa tướp đầy máu, phải có một cây côm cốm để bố cầm máu như ngày đang sống vậy”.
      
Tôi không tham gia vào câu chuyện của chị, nhưng cứ hễ nghe đến đó là lại khó cầm lòng. Ấy vậy mà sau thời gian làm ở biển bãi Ngang một thời gian, chị quyết định theo thuyền đánh cá vượt biên sang nước khác. Ngày trước khi đi, hai chị em tôi ngồi lặng lẽ với nhau trên bờ đê. Từ bờ đê này, qua một vùng đất cát, chỗ con lạch thông ra với biển. Xa xa giữa mặt biển tối thẫm, những ánh đèn câu mực lấp lánh như lân tinh vậy. Tôi tựa lưng vào chị. Chị ngả người vào tôi. Hai chị em dựa vào nhau như một cái nạng chống vào cây sau những ngày sau bão. Nghĩ đến chuyện nay mai đây không có chị, tự nhiên tôi buồn, ôm lấy chị rấm rứt khóc. Chị ôm lấy đầu tôi thì thầm:
      
- Nhà chỉ còn hai chị em, chị không nỡ. Nhưng nghèo quá, phải tính thôi. Chị đã hứa với bố mẹ rồi phải cho em đi học bằng người.
      
- Không - Tôi oà lên khóc - Em cần có chị. Chị ơi! Em cần có chị.
      
- Bây giờ em đã lớn rồi, đã thi đậu đại học thì nay mai sẽ phải lên thành phố. Ở quê chị không thể kiếm đủ tiền để nuôi em đi học được. Chị đi rồi, vườn tược em cứ để cho các chú, các mự quanh nhà trồng rau, trồng màu cho đỡ cô quạnh, nhà em cứ đóng cửa, thi thoảng về thắp hương cho bố mẹ đỡ tủi. Chị sẽ gửi tiền về nuôi em.

Reviews

There are no reviews yet.

Be the first to review “Không hẹn mùa côm cốm”