MỤC LỤC
• Tiếng rừng
• Ván chọi gà định mệnh
• Lỗ hổng
• Xin cứ mãi là trẻ thơ
• Những cơn mưa
• Mẫu đơn tím
• Lời hứa
• Vết bầm
• Sinh nhật muộn
• Mưa cổ tích
• Xuân muộn
Trích đoạn
Xin cứ mãi là trẻ thơ
Trời gần trưa. Nắng gay gắt hắt xuống mặt đường nhựa sần sùi khiến người ta có cảm giác mặt đường sắp nhầy nhậy, dẻo quánh tan chảy. Quán cà phê đã hết khách tự lúc nào nhưng nhạc vẫn mở xình xịch. Phát "banh" vẫn ngồi đó, gật gật theo điệu nhạc có vẻ thích thú lắm. Thường mọi hôm thì vào nửa buổi là hắn đã về rồi nhưng hôm nay mặc cho bà chủ có nài nỉ, dỗ ngọt thế nào hắn vẫn không chịu về, lại còn nói trống không:
- Chưa trả tiền mà!
Nói thì thế, nhưng hắn làm gì có xu nào trong túi mà chưa với trả.
Sáng sáng, người ta lại thấy một con người với bộ dạng thất thểu, vô hồn của một kẻ điên dại lê những bước chân xềnh xệch của mình trên con đường nhựa mấp mô những ổ gà. Hắn cứ đi, chẳng thèm tránh người, mặc kệ xe cộ. Người ta phải tự tránh chứ hắn cần quái gì phải tránh thằng nào. Hắn đi theo quán tính và tấp vào một quán cà phê giữa phố mới. Hắn nhâm nhi từng ngụm nhỏ cà phê trông có vẻ bài bản lắm nhưng lại chẳng bao giờ trả tiền. Ai trả cho chủ quán mà hắn thấy là không chịu. Cứ đòi nằng nặc phải đưa tiền cho chính tay hắn trả mới thôi. Có lẽ vì thế mà có người cho rằng hắn "giả điên khiêng đồ". Nói thì nói vậy chứ hắn được nhiều người thương vì ngày trước khi còn là một kẻ bình thường hắn cũng đã giúp khối người. Nhà ai có việc gì cần cấp hắn sẵn sàng cho mượn tiền, thấy mấy đứa nhỏ bán vé số hắn hay hỏi thăm rồi cho vài ngàn…
Sau khi Nhà nước quy hoạch hơn ngàn mét vuông, hắn nhận tiền đền bù rồi làm căn nhà hai tầng khang trang. Không làm ruộng nữa hắn chuyển qua mở quán buôn bán tạp hoá, cà phê, ghi số đề, cá độ đá banh… rồi đi tù! Cái tên Phát "banh" của hắn cũng bắt đầu từ đó.
Vào trại được vài tháng là hắn bị bệnh. Ban đầu, người ta nghi ngờ hắn chơi "khổ nhục kế" nên cũng khổ lắm nhưng qua một thời gian họ xác định đúng là bị bệnh thật nên đã dễ dãi hơn nhiều. Sau đó trại có cử cán bộ túc trực ở bệnh viện tâm thần để chữa trị nhưng vẫn không được và với chỉ định của bác sĩ hắn đã được tha sớm trước thời hạn để về nhà mới mong khôi phục được trí nhớ. Thế là người ta gọi người nhà hắn lên để nhận về.
Những ngày ấy trong xóm lại rộn lên biết bao nhiêu là chuyện. Đi đâu cũng nghe người ta xầm xì bàn tán về chuyện Phát "banh" ở nhiều góc cạnh cuộc đời hắn: kẻ thương hại, người lo sợ, oán trách đã làm hại con cháu mình. Giấy báo của trại đã gởi về địa phương nhưng chẳng biết giao cho ai. Cô em gái thì muốn đón anh về nhưng anh chồng thì lại không đồng ý:
- Bây giờ anh Phát thần kinh không ổn định, vợ chồng đều lo đi làm đi ăn, rồi lại còn nhà cửa nữa. Hay là mình cứ nhờ họ chuyển qua bệnh viện tâm thần rồi hằng tuần vợ chồng mình lên thăm cũng được. Khi nào ảnh tỉnh hãy đưa về!
Ý kiến của chồng nghe cũng đúng nhưng cô vợ vẫn biết ẩn ý đằng sau lời nói ấy, anh ta cũng biết thừa là anh Phát cần tĩnh dưỡng mới mong khôi phục trí nhớ. Họ đã bảo nếu ở bệnh viện khi phải chứng kiến người điên anh ta sẽ nặng hơn và có thể điên thật. Bạn bè thì đông nhưng ai lại nhận cái của ấy về làm gì. Ai cũng bảo tội nghiệp nhưng chẳng ai dám liều lĩnh. Cuối cùng thì địa phương cũng liên hệ được với cha hắn ở quê. Ông nghe thế thì mừng lắm đã vội vã cùng địa phương lên đón hắn về.




Reviews
There are no reviews yet.