Gớm, tự cho họ gọi là đàn bà đi. Thì đúng là đàn bà mà. Hai phút trôi qua. Đàn ông đừng nhìn nữa! Tên con trai chạy biến. Tôi tần ngần đứng ngó đến khi bóng hình đó khuất hẳn.
Cũng chỉ thế thôi. Ai thèm ngó cô gái suốt ngày lấm lem đất bùn. Hoa huệ. Thuần khiết như ánh nắng mùa thu. Hoa huệ đấy. Hoa mỏi mòn chờ bàn tay nâng niu mỗi sáng. Giống hoa cố rướn thân nhô ra khỏi củ cứng chắc, loài hoa cả đời khoe sắc chờ ngày được vuốt ve, cho tâm hồn bay bổng trời xanh. Đất Châu Thành miệt mài bóng nắng. Hai cô gái cứ lam lũ trong ánh nắng bạt ngàn, trong tình yêu thương vô bờ bến của thời gian. Ông trời biết thế nên cũng thương nhiều hơn ghét. Thiên nhiên muôn hình vạn trạng, chắc ổng chẳng mấy khi để ý hai con bé nhà quê này đâu.





Reviews
There are no reviews yet.