Đã có quyết định của Ban Chỉ huy Tỉnh đội cho gã ra Bắc, thế mà chờ đợi mãi đến khi những cơn mưa đầu mùa sầm sập đổ xuống thủ tục mới được hoàn tất. Cũng may, nhờ thời gian chờ đợi nên anh em dưới Nha Trang biết tin mới sắm sửa cho gã đầy đủ các thứ, nhất là thuốc bổ để gã đủ sức lên đường.
Cuối tháng 5 năm 1972, đoàn gã bắt đầu xuất phát. Đoàn gồm bảy người, chỉ có gã là sĩ quan, còn đều là những chiến sĩ rất trẻ. Đúng ra đoàn chỉ có sáu. Nhưng vì gã yếu quá nên Ban chỉ huy đồng ý chọn một chiến sĩ gần đủ tiêu chuẩn, còn khỏe mạnh đi kèm. Đó là một tiểu đội trưởng người bên Yên Dũng, bị thương vào mắt trái, có cái tên rất ngỗ: Nguyễn Hoàng Thượng. Nguyễn Hoàng Thượng gom tất cả đồ đạc của cả hai người cho vào một gùi, kiếm cho gã cái gậy bằng gỗ trắc rồi bảo:
- Anh cứ đi. Nếu không đi được em sẽ cõng. Anh cân tất tật may ra thì được ba chục ký chứ mấy.
Cả tỉnh đội ra tiễn gã. Có người còn dúi vào tay Thượng một bi-đông mật ong, bảo: “Chú chịu khó, đi đường bồi dưỡng cho anh ấy”. Tiếng cười, tiếng chúc râm ran, thoảng đâu đây có cả tiếng nức nở. Những dòng nước mắt chia ly đã chảy. Mừng đấy mà cũng lo đấy. Chiến tranh biết thế nào. Đây ra đó cả ngàn cây số chứ ít ỏi gì. Dẫu sao thì cũng mừng cho gã và cho tất cả mọi người.
Con đường qua Phú Yên gần hơn rất nhiều, nhưng lại không an toàn, nên theo chỉ đạo của bên tác chiến đoàn đi ngược lên Đắk Lắk, nhập vào đường mòn Hồ Chí Minh, vừa dễ đi, vừa an toàn.
Lên tới Đắk Lắk, đoàn được nghỉ một ngày, rồi tiếp tục lên đường. Lúc đầu gã đi rất khó khăn, tim đập thình thịch, thở rất gấp. Thượng vừa khỏe, vừa nhiệt tình, coi gã vừa là thủ trưởng, vừa là người anh, chăm gã như chăm người ruột thịt, mang vác toàn bộ ba lô, gã chỉ chống gậy đi không, đến tối lại bắt gã uống mật ong, thuốc bổ. Dần dần gã khá hơn. Có lẽ tuổi trẻ và quê hương là hai yếu tố giúp gã đẩy lùi bệnh tật. Khi tới bờ sông Sê-pôn thì gã đã khá lắm rồi. Người ta có thể nhận ra gã của những ngày ở chiến khu Đồng Bò.
Sông Sê-pôn mùa nước cạn trong xanh hiền hòa là thế mà giờ đây như chú ngựa hoang lồng phách, bất kham. Những cây cầu, những dây song to như bắp tay nối đôi bờ, dùng để kéo thuyền, kéo mảng bị giựt đứt tung, dật dờ trôi theo dòng nước. Bãi khách, nương ngô, nương sắn, cả những vạt rừng xanh mướt nay bị nước trùm lên, cuồn cuộn chảy. Mấy ngàn khách ở hai trạm bờ sông chết lặng nhìn dòng sông ngầu bọt, thất vọng thở dài.





Reviews
There are no reviews yet.