Mấy bữa nay ông Tùng ho sù sụ. Bà chị Hai khuyên ông ra trạm xá khám bệnh. Ông lắc đầu: “Em có bệnh tật gì mà khám. Tại trời trở gió nên ho vậy thôi. Vài ngày thì hết chứ có gì mà lo!”. Nói là nói vậy chứ ông thừa hiểu bệnh tình của mình. Cứ mỗi độ gió chướng tràn về, ban đầu hiu hiu trên ngọn dừa nước, sau đó bàng bạc trên mặt sông, rồi len vào nhà mơn man da thịt, trong ông lại khắc khoải niềm thương nhớ. Niềm thương nhớ đã theo ông suốt mấy chục năm dài, những tưởng sẽ nguôi ngoai, nào ngờ càng đong đầy thêm qua ngày tháng. Nhiều đêm, tiếng ho của ông lạc lõng giữa thinh không nghe buồn thúi ruột. Lúc đó, ông khát khao sự chăm sóc chu đáo, sự vỗ về ân cần của một người vợ; chính xác hơn là thèm cái nhìn lo lắng từ ánh mắt thẫm sâu của Hiếu, thèm da diết nghe Hiếu ca một câu trong điệu khúc Phụng hoàng: “Ngã ba sông chia ba dòng nước. Bông lục bình bỡ ngỡ chọn dòng… trôi… Hành trang mang theo là màu hoa tím. Lục bình cũng muốn chọn cho mình một bến, nhưng lại ngại dòng trong đục rủi may…”. Ông tự trách mình, phải chi ngày đó ông vững dạ hơn, nếu như ông quyết tâm hơn, giá mà ông đủ bản lĩnh… thì ngót ba mươi năm qua đến tận bây giờ tim ông không đau, lòng ông không tan nát. Ông cũng có một gia đình, có một đứa con trai, nhưng ông không cảm thấy điều đó là hạnh phúc, mặc dù Quyên luôn giữ trọn phận dâu và đạo vợ, con ông lại rất ngoan. Trong thâm tâm, lúc nào cũng nghĩ, ông lấy vợ không phải cho mình mà theo ý tía má. Ông và Quyên không hề quen biết, đùng một cái tía má ông mang trầu cau theo bà mai tới gia đình Quyên xin cưới. Ông lặng lẽ đi theo, miễn cưỡng đón nhận.
Trên núi Tưk-cot
Mấy bữa nay ông Tùng ho sù sụ. Bà chị Hai khuyên ông ra trạm xá khám bệnh. Ông lắc đầu: “Em có bệnh tật gì mà khám. Tại trời trở gió nên ho vậy thôi. Vài ngày thì hết chứ có gì mà lo!”. Nói là nói vậy chứ ông thừa hiểu bệnh tình của mình. Cứ mỗi độ gió chướng tràn về, ban đầu hiu hiu trên ngọn dừa nước, sau đó bàng bạc trên mặt sông, rồi len vào nhà mơn man da thịt, trong ông lại khắc khoải niềm thương nhớ. Niềm thương nhớ đã theo ông suốt mấy chục năm dài, những tưởng sẽ nguôi ngoai, nào ngờ càng đong đầy thêm qua ngày tháng. Nhiều đêm, tiếng ho của ông lạc lõng giữa thinh không nghe buồn thúi ruột. Lúc đó, ông khát khao sự chăm sóc chu đáo, sự vỗ về ân cần của một người vợ; chính xác hơn là thèm cái nhìn lo lắng từ ánh mắt thẫm sâu của Hiếu, thèm da diết nghe Hiếu ca một câu trong điệu khúc Phụng hoàng: “Ngã ba sông chia ba dòng nước. Bông lục bình bỡ ngỡ chọn dòng… trôi… Hành trang mang theo là màu hoa tím. Lục bình cũng muốn chọn cho mình một bến, nhưng lại ngại dòng trong đục rủi may…”. Ông tự trách mình, phải chi ngày đó ông vững dạ hơn, nếu như ông quyết tâm hơn, giá mà ông đủ bản lĩnh… thì ngót ba mươi năm qua đến tận bây giờ tim ông không đau, lòng ông không tan nát. Ông cũng có một gia đình, có một đứa con trai, nhưng ông không cảm thấy điều đó là hạnh phúc, mặc dù Quyên luôn giữ trọn phận dâu và đạo vợ, con ông lại rất ngoan. Trong thâm tâm, lúc nào cũng nghĩ, ông lấy vợ không phải cho mình mà theo ý tía má. Ông và Quyên không hề quen biết, đùng một cái tía má ông mang trầu cau theo bà mai tới gia đình Quyên xin cưới. Ông lặng lẽ đi theo, miễn cưỡng đón nhận.
Tác giả: Hồ Kiên Giang
Kích thước: 13 x 19
62,000₫





Reviews
There are no reviews yet.