TRÍCH ĐOẠN
Tình yêu đến từ nơi đâu?
Chuyện kể của Nguyễn Đình Tiên
Tháng 2 năm 1981, Lê Hồng Hà - là người con đất Tổ, xã An Đạo, huyện Phong Châu, Phú Thọ lên đường nhập ngũ. Với trình độ văn hóa tốt nghiệp Phổ thông Trung học, cộng với chiều cao 1m72, nặng 68kg, anh được tuyển vào Trung đoàn Vận tải trực thăng 917 ở Tân Sơn Nhất. Sau hơn một năm học tập và rèn luyện, tháng 7 năm 1982, anh chính thức được tuyển vào Trường Sĩ quan Không quân, học lái máy bay phản lực MiG 21. Đạt được thành tích học tập tốt ở trường, tháng 10 năm 1983, anh được nhà trường cử sang Liên Xô tiếp tục nghiên cứu thục luyện. Với kết quả rèn luyện và thành tích học tập ngày một tiến bộ, tưởng ước mơ được bay cao, bay xa trên bầu trời Tổ quốc, nhưng một tai nạn rủi ro đã xảy ra bất ngờ trong khi đang luyện tập, đã vĩnh viễn khép lại ước mơ của anh. Sau hơn ba năm điều trị ở các bệnh viện quân đội trong và ngoài nước. Cuối năm 1987, anh về Khu điều dưỡng thương binh 5, với tỉ lệ thương tật 81% và chiếc xe lăn ba bánh là người bạn đồng hành. Cuộc đời chẳng còn gì, sống hay là tồn tại? Đó là câu hỏi mà bao đêm anh trằn trọc. Muốn sống cho đúng nghĩa, liệu có được chăng? Khi cuộc đời gắn liền với chiếc xe ba bánh? Câu hỏi mãi không có lời giải đáp, cho đến một ngày...
- Anh Hà ơi, sao hôm nào em cũng thấy anh buồn thế?
- Ừ, em đi học về à? - Đáp lại câu hỏi vui tươi, nhí nhảnh của cô bé, giọng Hà vẫn buồn thiu.
- Ứ, anh Hà ngủ mơ. - Cô bé vẫn nhí nhảnh - Em học hết lớp 12 rồi. Bây giờ em nghỉ học để đi... chống lầy…
Lúc này, Hà mới khẽ mỉm cười, trêu lại:
- Em yêu từ bao giờ mà nhanh thế?
- Yêu lâu rồi, mà chả biết người ta có yêu không.
Cô bé ấy là Lê Thị Huyền, nhà bên xóm Gò Gai, cách cổng Khu điều dưỡng thương binh chỉ độ vài trăm mét. Huyền có chị gái làm y tá ở Khu điều dưỡng. Thỉnh thoảng Huyền sang chơi với chị, vì thế Huyền đã quen anh. Những cử chỉ ấy, ánh mắt ấy, lời nói, nụ cười ấy, anh không bao giờ dám mơ ước tới: Cô bé vừa nhỏ nhắn xinh tươi, lại kém anh những mười một tuổi. Song sự thật vẫn là sự thật. Phải chăng đời là một chuỗi những bất ngờ? Chẳng biết! Nhưng chắc chắn một điều là tình yêu của Huyền đã chắp lại cho anh đôi cánh. Anh lại được làm những điều mà tưởng chừng chưa bao giờ anh còn làm được. Căn phòng hiu quạnh của anh giờ đây như rộn rã tiếng chim. Và ngày ngày, từng bước chân run run trên đôi nạng gỗ, anh chập chững bước đi, nhưng không còn sợ ngã nữa, bởi phía sau đã có Huyền nâng đỡ. Anh em đồng đội ai cũng mong cho anh - một tình yêu đẹp như trong tiểu thuyết. Song một lần nữa sóng gió lại nổi lên, làm con thuyền tình yêu có nguy cơ chao đảo. Đó là việc có người nhà của Huyền khi biết tin cô yêu Hà, lo cho cô không hạnh phúc, họ đã ngăn cản Huyền bằng mọi cách, dẫn tới cấm không cho Huyền ra khỏi nhà, rồi xin cho Huyền đi công tác ở Hà Nội để cách ly. Nhưng Huyền đã khéo léo từ chối, không đi đâu cả.
Một năm... Hai năm... Huyền vẫn không thuyết phục được gia đình để bảo vệ tình yêu. Để khẳng định tấm lòng thuỷ chung của mình với người yêu… Một buổi tối, Huyền trốn nhà sang ngủ lại tại phòng của Hà, và lại còn cố tình cho gia đình và mọi người biết điều đó. Đến lúc này thì bố Huyền đã thông cảm, và bàn với toàn gia đình: "Cho chúng nó tổ chức đám cưới". Giờ đây, nhìn Huyền với vẻ mặt mãn nguyện ngồi bên chiếc máy khâu, Hà ngả người trên chiếc xe lăn thùa khuy cho vợ, ít ai có thể biết rằng hạnh phúc của họ đã hơn một lần treo trên sợi chỉ mỏng manh. Khi tôi hỏi Huyền tại sao trắc trở thế mà vẫn quyết tâm lấy một người chồng tàn phế? Huyền cười tươi rói, lém lỉnh trả lời: "Em phải tán mãi anh ấy mới chịu lấy em đấy!". Nói rồi, giọng Huyền trầm ngâm: "Em đùa cho vui vậy thôi. Nhìn anh ấy buồn, em thương lắm. Vì dân, vì nước, các anh đã phải chịu thiệt thòi rất nhiều. Em nghĩ tình yêu của mình, phần nào bù đắp cho anh ấy những đau thương, mất mát...".
Tôi không còn biết nói gì hơn ngoài tấm lòng cảm phục và trân trọng đối với Huyền…



Reviews
There are no reviews yet.