Hữu hạn

Mùa này người ta ít ra đường. Cái thung lũng nhỏ vốn đã yên ắng về đêm càng trở nên vắng lặng hơn. Không gian ở đây chỉ náo động chốc lát khi tiếng còi tầm dóng dả cất lên. Một mình làm chủ căn phòng rộng chừng mười sáu mét vuông, sau bữa cơm tối Hoàn đã nhảy lên giường đắp chăn đọc sách. Sáng nay Hoàn vào phân xưởng vận tải gặp ông quản đốc. Ông ta phân Hoàn về ca một. Ca này đang làm đêm nên Hoàn lại về chờ nửa đêm mới vào công trường. Lúc này khoảng chín giờ sáng. Cả khu tập thể vắng teo, vắng ngắt. Phòng thì khóa cửa đi làm, phòng thì cài trái ngủ im. Chẳng biết chỗ nào chơi, Hoàn bèn hỏi đường ra hiệu sách. Hiệu sách nằm ngay trên đường. Từ nhà tập thể số 3 của Hoàn có thể nhìn thấy nóc nhà hiệu sách nhưng đường đi khá vòng vèo. Nếu vòng xuống sân Phúc Lợi thì xa, muốn gần phải đi xuống cầu thang nhà số 5 dài chừng trăm rưỡi bậc. Sở dĩ biết được điều này vì vừa đi Hoàn vừa nhẩm đếm. Cầu thang tương đối dốc, bước được nửa đã chùn chân, Hoàn đành phải ngồi nghỉ. Gần trưa rồi mà vẫn chưa thấy mặt trời. Gió từ dòng suối Nặm Kép thổi lên mang theo cái rét cắt da cắt thịt. Từng đám sương mù bay là là trước mặt, Hoàn rụt cổ co người cho đỡ lạnh. Thung lũng Thin Tốc này nếu không có tài nguyên hẳn rằng không thấy bóng người. Hoàn thầm nghĩ. Càng ngồi lâu có vẻ như cái rét càng thấm vào người. Hoàn bèn đứng dậy lọc cọc đi xuống dốc…

Tác giả: Hữu Tiến

Kích thước: 14,5 x 20,5

35,000

Liên hệ ngay

Trích đoạn


 


I


       ĐÊM ĐÔNG Ở THUNG LŨNG THIN TỐC SƯƠNG MÙ ĐẶC như sữa tưởng chừng có thể cầm lấy được. Sương buông từ trên đỉnh Phja Oắc, sương dâng từ cánh đồng Nặm Kép gặp nhau hội tụ giữa lòng thung tạo thành biển sương mù giữa đại ngàn trùng điệp. Sương vây quanh các cột đèn đường. Ngọn đèn công suất hàng trăm oát chỉ tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt rộng bằng cái nia. Sương rơi xuống mặt đất như thể mưa phùn. Con đường nhựa dài chừng ba kilômét từ cầu 3 cho đến cầu Bảo Lạc lúc nào cũng ướt sũng vì sương.

       Mùa này người ta ít ra đường. Cái thung lũng nhỏ vốn đã yên ắng về đêm càng trở nên vắng lặng hơn. Không gian ở đây chỉ náo động chốc lát khi tiếng còi tầm dóng dả cất lên. Một mình làm chủ căn phòng rộng chừng mười sáu mét vuông, sau bữa cơm tối Hoàn đã nhảy lên giường đắp chăn đọc sách. Sáng nay Hoàn vào phân xưởng vận tải gặp ông quản đốc. Ông ta phân Hoàn về ca một. Ca này đang làm đêm nên Hoàn lại về chờ nửa đêm mới vào công trường. Lúc này khoảng chín giờ sáng. Cả khu tập thể vắng teo, vắng ngắt. Phòng thì khóa cửa đi làm, phòng thì cài trái ngủ im. Chẳng biết chỗ nào chơi, Hoàn bèn hỏi đường ra hiệu sách. Hiệu sách nằm ngay trên đường. Từ nhà tập thể số 3 của Hoàn có thể nhìn thấy nóc nhà hiệu sách nhưng đường đi khá vòng vèo. Nếu vòng xuống sân Phúc Lợi thì xa, muốn gần phải đi xuống cầu thang nhà số 5 dài chừng trăm rưỡi bậc. Sở dĩ biết được điều này vì vừa đi Hoàn vừa nhẩm đếm. Cầu thang tương đối dốc, bước được nửa đã chùn chân, Hoàn đành phải ngồi nghỉ. Gần trưa rồi mà vẫn chưa thấy mặt trời. Gió từ dòng suối Nặm Kép thổi lên mang theo cái rét cắt da cắt thịt. Từng đám sương mù bay là là trước mặt, Hoàn rụt cổ co người cho đỡ lạnh. Thung lũng Thin Tốc này nếu không có tài nguyên hẳn rằng không thấy bóng người. Hoàn thầm nghĩ. Càng ngồi lâu có vẻ như cái rét càng thấm vào người. Hoàn bèn đứng dậy lọc cọc đi xuống dốc. Cuối cùng Hoàn đã gặp được đường chính. Hết đoạn cua thì đến đường rẽ lên hiệu sách. Hiệu sách là ngôi nhà cấp bốn, lợp ngói Đáp Cầu đã mọc rêu từng đám vì khí hậu lúc nào cũng ẩm thấp. Nhân viên bán hàng là một phụ nữ có lẽ hơn Hoàn vài ba tuổi đang ngồi đan sau quầy. Chị ta có nước da trắng mịn, khuôn mặt bầu bĩnh. Rét mướt thế mà đôi môi vẫn hồng tươi. Hai gò má ửng hồng như là đang ngồi bên bếp lửa. Hoàn ngạc nhiên quá đỗi vì từ hôm đến đây Hoàn gặp toàn người đẹp. Cô gái mười tám đôi mươi đẹp là lẽ đương nhiên nhưng các bà trung tuổi nhìn vẫn sắc nét. Chẳng cần son phấn vẫn cứ đẹp. Thế mới lạ. Hoàn thầm nhận xét. Tự nhiên Hoàn thấy ấm áp hơn và thung lũng mù sương này trở nên gần gũi, thân thương hơn.

       Thấy có khách, chị ta đứng dậy chào và đặt cuộn len lên mặt kính:

       - Chào anh! Anh muốn tìm loại sách gì ạ? Văn học hay khoa học kỹ thuật?

       - Tôi muốn tìm cuốn tiểu thuyết! - Hoàn trả lời và liếc nhìn cuộn len cùng đôi kim đan vót bằng trúc. Thì ra đây là chiếc mũ trẻ con đang đan dở. Có lẽ con chị còn nhỏ lắm. Hoàn thầm nghĩ.

       - Anh cần cuốn gì để tôi tìm cho? - Giọng chị ta nhỏ nhẹ.

       - Cuốn tôi cần không nhìn thấy trên giá! - Hoàn nói.

       - Anh nói tên sách đi! Biết đâu còn sót thì sao!

       - Cuốn "Vùng quê yên tĩnh" của nhà văn Nguyễn Kiên ấy mà! - Hoàn trả lời, mắt vẫn chăm chú quan sát sách nằm trên giá.

       - Lô sách ấy tôi vừa đóng gói định gửi trả công ty! May cho anh đấy! Để tôi vào kho lấy cho! - Nói xong chị ta nhanh nhẹn đi mở cửa kho sách. Một lúc sau chị ta đi ra đưa cuốn sách cho Hoàn.

       Hoàn nhận sách, trả tiền xong nhưng còn muốn nấn ná trò chuyện đôi câu.

       - Ở đây công nhân đông thế mà lại ít người đọc sách, chị nhỉ? - Hoàn hỏi.

       - Anh nói cũng phải thôi! Mỏ họ có thư viện riêng! Công nhân ít mua sách đọc lắm! Hiệu sách chỉ phục vụ các em học sinh là chính thôi. Anh hẳn là người lần đầu đến đây?

       - Đúng như vậy! Mọi thứ ở đây đối với tôi hoàn toàn lạ lẫm! Từ khí hậu cho đến con người. Ngay như người đứng trước mặt tôi nói chuyện lâu bằng này vẫn chưa được biết tên. Tôi tự giới thiệu trước tên tôi là Hoàn. Còn chị? - Hoàn hỏi.

       - Tôi là Nguyệt!

       - Chị trùng tên với một nhân vật trong truyện "Mảnh trăng cuối rừng" của nhà văn Nguyễn Minh Châu! - Hoàn nói.

       - Thế thì vinh dự quá nhỉ! Anh đọc nhiều sách thế! Anh là thầy giáo phải không? - Nguyệt hỏi.

       - Chị Nguyệt đoán sai rồi! Tôi là công nhân chính hiệu đấy! - Hoàn mỉm cười.

       - Anh không nói đùa chứ? Vậy anh làm nghề gì?

       - Nghề lái xe! Chị có tin không?

       - Trắng trẻo thư sinh thế mà lại theo nghề này! Lạ nhỉ! Anh lái xe văn phòng chứ?

       - Không được vinh dự ấy đâu! Tôi ở phân xưởng vận tải. Hôm nay tôi phải đi làm đêm đấy! - Hoàn nói.

       - Đi ca vất vả lắm anh ạ! Sau giờ tan ca ai cũng mệt nhoài, phờ phạc! - Nguyệt nói đầy cảm thông.

       - Đây là đặc thù vùng mỏ, phải chấp nhận thôi! Với lại cái số của mình thế rồi, biết làm sao được.

       - Anh cũng tin con người có số à? - Nguyệt hỏi.

       - Trên đời này cái gì mà chẳng có số! Con người cũng không ngoại lệ đâu. Chị Nguyệt thử ngẫm nghĩ mà xem. Thôi! Nói chuyện cũng lâu lâu rồi. Tôi về đây! - Hoàn đột ngột kết thúc câu chuyện.

       - Anh nói chuyện hay lắm! Lúc nào rỗi anh đến đây nhé! Hay là anh cứ ở lại đã! Cửa hàng đang vắng khách mà!

       - Để khi khác! Về còn tranh thủ đọc vài trang sách. - Hoàn trả lời.

       - Vâng! Anh về nhé! - Nguyệt tiễn Hoàn đến cửa và nhìn theo cho đến khi Hoàn đi khuất mới quay vào cửa hàng. Hoàn đi rồi, bốn bề chìm trong im ắng. Nguyệt lại dỡ cái mũ trẻ con đang đan dở để đan lại như bấy lâu nay Nguyệt vẫn làm. Cứ mỗi lần như thế nỗi buồn trong lòng Nguyệt càng tăng lên.

      

Reviews

There are no reviews yet.

Be the first to review “Hữu hạn”