Hà Nội - Nồng nàn một tình yêu
Buổi sáng xuống phố, bất chợt gặp những cơn gió, gió lùa thênh thang, thổi vào lòng thoáng bâng khuâng đến lạ... Sài Gòn trở mình ru tình theo gió, ngỡ như gặp lại đâu đó cái cảm giác chuyển mùa cuối hạ đầu thu của những năm tháng tuổi thơ gửi nơi xứ Bắc. Lòng bất giác chùng lại, nôn nao nhớ, da diết mong, nằng nặng hoài niệm nhớ thương, muốn mượn đôi cánh của loài chim bay trên nền trời kia để vút bay về bên phố cũ, sà vào lòng Hà Nội mà nũng nịu, hờn giận, nói cười hồn nhiên như thuở nào...
Giữa căn phòng nhỏ bình yên, ta để lòng mình trải dài theo cái tình của biết bao trái tim cùng ngân vang một tình yêu Hà Nội trong tập sách nhỏ “Hà Nội - Những tình yêu không kỷ niệm”, trôi theo những hoài niệm mênh mang lặng lẽ trong ta như cuốn phim quay chậm của mùa...
Là những con phố dài xao xác lá thu rơi với từng cánh lá xoay xoay - cứ nhẹ nhàng, luyến lưu lặng lẽ trong làn gió nhẹ se se... Là những cơn mưa chiều lãng đãng giăng một vùng trời chở đầy ký ức vui buồn chênh vênh trên bến thời gian… Những gương mặt người vừa gần gũi thân quen, lại vừa xa xôi, ảo ảnh khiến trái tim ta như chiếc chong chóng trong hơi thở mùa - quay tròn từng vòng thương nhớ đến nuối tiếc và ngẩn ngơ…
Là một Hà Nội của những ngày mưa - mưa trượt dài, rượt đuổi nhau loang loáng trên những đường phố. Mưa rơi đầy trên những mặt hồ: hồ Gươm, hồ Tây, hồ Ngọc Khánh..., như những dòng hoài niệm của mỗi người con Thủ đô đi xa gửi về; dồn dập nhớ thương, dồn dập ước mong - mong một ngày trở về… Giọt giọt rơi như bâng khuâng, như bài ca về sự thăng trầm của thời gian, còn để lại dấu chân rêu phong trên từng mái ngói...
Là Hà Nội của những ngày cuối thu đầu đông - khi đường phố về chiều vắng hơn, lãng đãng nắng, gió, lá rơi nhẹ, xao xác bay lăn trên những mặt đường... Phố ngày lạnh - nhưng lòng người thấy ấm bởi nhiều điều... Càng lạnh, càng hiểu và cảm nhận được rõ hơn, sâu sắc hơn về sự ấm áp của yêu thương, để biết nó đang ở quanh mình và trân trọng, giữ nó trên tay…
Là Hà Nội của những ngày cuối xuân đầu hạ với lồng lộng gió trên những con đường. Gió như một tình nhân thổi vào lòng người nhiều xúc cảm mới mẻ, xua tan đi cái cảm giác mệt mỏi của ngày thường... Rồi hoa. Những mùa hoa đổ đầy trên phố theo mỗi gánh hàng rong, theo những chuyến xe hoa trên chiếc xe đạp cà tàng hay trên những tàng cây cao, những ô cửa mở rộng...
Là một Hà Nội với những hình ảnh bình dị của làng quê giữa lòng phố: Những quán cóc nhỏ, những người dân quê lam lũ bươn mình nơi phố phường, những món ăn quê chân chất, mộc mạc...
Là dòng sông Hồng ngày đêm thao thức, bốn mùa sóng xô trên nhịp thời gian, hát lên điệp khúc về niềm vui nỗi buồn trong mỗi trái tim người dân thành phố, để trong giấc mơ thơm hơn phù sa ấm nồng, để hiểu được rằng dẫu đi xa đến đâu, qua tháng qua năm, qua trăm miền xuôi ngược vẫn luôn nghe thấy sóng sông Hồng vang vọng, níu kéo bước chân quay về bởi một lẽ thật giản đơn: làm kiếp phù sa, chẳng thể rời khỏi sông - rời dòng sông, phù sa là cát bụi, để một ngày cất lên khúc tự tình với mùa thu: “Tháng năm qua đi ngồi nhớ dòng sông Hồng”…(Phú Quang)
Có những người con quê hương xa xứ từ khi lên năm lên ba, ký ức về Hà Nội chỉ là mơ hồ mờ ảo; có những người bạn ở xứ trời Tây dù không biết nói tiếng Việt, không mang trong mình dòng máu Lạc Hồng nhưng lại có trong tim những hình ảnh, những cảm xúc chân thành và ấm áp yêu thương dành cho một Hà Nội vời xa - dẫu chưa một lần ghé thăm, chỉ nghe qua những lời kể của người thân, bạn bè… Những cảm xúc ấy đủ để gọi tên thành tình yêu - một thứ tình yêu rất lạ, rất đặc biệt - tình yêu không kỷ niệm. Thế mới biết Hà Nội mang trong mình những giá trị thiêng liêng thầm kín, đủ sức làm mê đắm hồn người đối với mọi sắc tộc màu da trên thế giới - những ai đã một lần đến thăm để mang về xứ sở của mình là những tình yêu, là niềm nhung nhớ lan tỏa vào cộng đồng.
“Hà Nội - Những tình yêu không kỷ niệm” với từng trang sách nồng nàn một tình yêu - như những thanh âm trong trẻo và sâu lắng ru lòng người tìm về những cảm xúc yêu thương và bình yên nhất nơi trái tim của cả nước, để nhận ra một điều: Cái trầm lắng của Hà Nội giống như một thứ hương thầm, ai vội vàng, nông nổi chẳng thể cảm nhận được, mà cần lắng lòng đối diện, đằm mình thực sự với Hà Nội mới thấy, mới cảm được những điều thầm kín mà sẽ làm thành xúc cảm vương vấn khi xa…
LƯƠNG ĐÌNH KHOA





Reviews
There are no reviews yet.