Nhận được lệnh, Trung úy Hoan bàn giao lại nhiệm vụ huấn luyện bổ sung của đơn vị cho trung đội phó, xuống ngay con suối nhỏ cạnh lán của trung đội, hai tay Hoan vục xuống nước cho thỏa cơn khát, gột nhanh mấy vết bẩn trên áo, chỉnh lại chiếc xà cột bên hông và thắt lưng của khẩu K-59 lúc nào cũng kè kè bên sườn; rồi Hoan vội sang lán Tiểu đoàn trưởng Lê Hùng.
Vừa đi, Trung đội trưởng Hoan vừa thấy là lạ. Gần 11 giờ trưa rồi mà tiểu đoàn trưởng triệu tập gấp có việc gì thế nhỉ?
Ồ… Sao hai hôm nay không thấy anh Hùng xuống trung đội mình nhỉ? Mọi ngày cứ giờ huấn luyện võ thuật là có mặt anh Hùng ở trung đội của Hoan, mà anh vẫn thường hay gọi bằng cái tên: “Trung đội lai vô ảnh, khứ vô hình”. Hôm thì anh ấy dạy võ cổ truyền cho cả trung đội, hôm thì ngồi kể chuyện tiếu lâm cho cán bộ, chiến sĩ nghe, có lúc anh Hùng còn như một “quan tòa” của trung đội. Nhưng hình như Hoan được Tiểu đoàn trưởng Hùng ưu ái hơn mọi người thì phải. Có hôm anh Hùng còn kéo Hoan ra vệ suối để dạy thêm những miếng võ tuyệt chiêu của anh ấy cho Hoan. Xong rồi cả hai đều ào xuống suối tắm. Lần nào kỳ lưng cho anh Hùng cũng kể về quê, anh tự hào nhất chính là cả cha và mẹ là du kích hy sinh trong kháng chiến chống Pháp. Anh mồ côi từ nhỏ sống nhờ vào họ hàng, xóm giềng, lớn lên tình nguyện đi bộ đội. Có lẽ lần nào tắm Hoan cũng được anh Hùng kỳ lưng cho, lúc đầu Hoan thấy ngại, vậy anh ấy nói như quát: “Bỏ cái phản của cậu đây tớ mần, để thêm phần công lực”. Thế là cả hai cười ran. Phải thừa nhận cái “món mần lưng” của anh Hùng thật thoải mái, dễ chịu sau mỗi lần tập võ.




Reviews
There are no reviews yet.