Mỗi khi tự thưởng cho mình phút giây thư giãn, nàng đến bên khung cửa sổ, ngước lên là bầu trời, nhìn xuống là mặt hồ Xuân Hương, tấm gương trời, gương nước lồng lộng khi trong, khi đục, tha hồ mà trò chuyện, gửi gắm nỗi niềm vào những cánh chim, làn mây, vạt nắng, những vì sao, mảnh trăng… Khi thì thả bút làm thơ, viết văn, xâu chuỗi lại quá khứ đau buồn của mình thành trang sử để đời, lúc lại ôm đàn ngồi hát nghêu ngao để ngụy trang khỏa lấp nỗi buồn thân phận. Quay sang bên cạnh là màn hình vi tính, là trang facebook của nàng, của chàng:
Gối đầu lên nỗi nhớ
Thả neo vào mong manh
Lặng nghe lời gan ruột.
Thì thầm gọi tên anh...
- Trời ơi là trời! Sao lại có người biết rõ ruột gan mình thế này. Mình đang gọi tên anh và gối đầu lên nỗi nhớ suốt cả đêm…



Reviews
There are no reviews yet.