LỜI TỰA
Đỉnh núi trăng thêu, cánh rừng ước vọng, rừng che bộ đội, núi vây quân thù. Ủ trong ta khát vọng sẽ cho thơ của tâm hồn.
Lão Chu
TRÍCH ĐOẠN
RA TRẬN MÙA XUÂN
Buổi lên đường
Mẹ cầm tay trao bánh tết
Mà lòng mẹ như bánh chưng xanh tượng hình của đất
Như bánh giầy trắng thế giới bát ngát của trời
Và nụ đào ngỡ ngàng mở mắt dịu đỏ cánh hoa tươi
Mâm ngũ quả âu yếm những xa xưa Tổ tiên dựng nước
Buổi lên đường
Nghé tung tăng xem máy cày hợp tác
Sắc bùn phô năm tấn bám ao đi theo
Mạ xuân xanh như tiếng hát cô gái quan họ yêu kiều
Cấy tình nghĩa bên những hố bom vùi sâu "siêu âm" giặc Mỹ
Những bà mẹ hiền từ ăn trầu môi cắn chỉ
Uống nước sông Hồng sinh cháu con đánh giặc phương xa
Những đường cày lặng lẽ như vầng tráncha già
Mải suy nghĩ cho bước đi "một thắng hai mươi" giòn giã
Ôi cả nước yêu thương chăm lo đánh giặc
Mỗi đồng bào ấm mọi dáng nét người thân
Mỗi ngọn tre vương bóng Thánh Gióng cưỡi ngựa thần
Mỗi tấc đất ôm cái hôn Bác trở về Tổ quốc
Đường đánh giặc muôn trùng non non nước nước
Ngẩng mây trời khát uống một giọt sương
Đếm núi cao nâng chí khí dặm trường
Xem trăng sáng lăn trong giọt mồ hôi trên má
Lên một đỉnh núi yêu thơ Kiều thêm sắc lạ
Thoáng ánh đèn Trung ương chưa ngủ vì ta
Một bốt đồn hoang gợi chuyện chính nghĩa thắng gian tà
Đường ra trận dài theo những tầm cao đất nước!
Mùa xuân hỡi!
Có phải đỉnh Trường Sơn đang mùa trẩy hội
Tấp nập dòng người xuân đậu nặng hai vai
Xuân mỗi dấu chân dép lốp đường dài
Bom Mỹ nổ nhỏ như tiếng rên lạc lõng!
Xuân 1971



Reviews
There are no reviews yet.