CON TÀU RÚC LÊN MỘT HỒI CÒI DÀI RỒI CHUYỂN BÁNH. Ga Minh Hoàn lùi về phía sau mờ dần rồi mất hút trong màn đêm mung lung. Cảm giác đói, Luân mở ba lô lấy ra gói bánh mì ba anh làm để mang theo ăn. Gói bánh mì vẫn còn hơi ấm. Anh thở dài, bâng khuâng nhớ tới những hình ảnh về người cha thân yêu vừa mới xảy ra không lâu nhưng giờ đây đã thành kỷ niệm.
Một kỷ niệm còn nóng hôi hổi. Giữa đêm qua, ba anh thức dậy xuống bếp nhóm lửa. Tiếng củi khô bắt lửa nổ ti tách. Ông cho nước vào chiếc xoong nhôm cũ kỹ bắc lên rồi nhào bột mì nắn thành những cái bánh hình tròn, hơi dẹt bỏ vào luộc. Tiếng nước luộc bánh sôi lục bục. Ngọn lửa hồng soi bóng ông chập chờn trên vách đất sẫm màu đêm.
Luân chui ra khỏi chăn, nhẹ nhàng bước ra sân. Anh không muốn làm động giấc ngủ của hai em gái mình. Mảnh sân se se mùi rêu, ánh trăng bàng bạc lạnh lẽo, càng làm cho anh buồn hơn khi sắp sửa xa nhà. Gió thổi mạnh lên, những cơn gió đầu đông tràn xuống từ phương Bắc. Luân nghe rõ tiếng xào xạc của lá chuối khô ở góc vườn. Mái nhà tranh lợp dày ngấm bao mưa nắng như cũng rung rinh theo từng đợt gió.
Luân sắp sửa phải xa những hình ảnh, âm thanh quen thuộc này rồi. Nơi miền quê nghèo khó nhưng đầy yêu dấu đã gắn bó một quãng đời niên thiếu của anh. Làm sao kể hết những vui buồn, tình cha con, anh em ruột thịt cui cút sớm hôm. Mái nhà tranh. Mảnh vườn. Những vồng khoai và đám sắn đỏ do anh em Luân trồng. Chuồng bò ở góc vườn thoảng mùi khăn khẳn. Cây mít trước sân có những chùm quả non mùi ngai ngái. Con mực mỗi bữa anh đi làm hay đi đâu về, nó chạy ra ngõ đón ngoắt đuôi mừng tít.
Trời lạnh hơn. Luân bước vào nhà lấy cái áo ấm cổ có gắn vạt lông cừu màu tím khoác lên. Chiếc áo ba anh thường mặc vào mùa đông làm bằng vải thường và vải dầu rất ấm, mưa nhỏ không bị thấm vào bên trong. Chiếc áo theo ông hàng chục năm thời kháng chiến chống Mỹ ác liệt, đến nay vẫn còn nguyên. Áo chỉ hơi sờn ở cổ và hai viền ống tay. Nghĩ mà thương ba, vào những ngày lạnh của mùa đông hay bước sang giêng hai, tháng ba trời còn rét đậm, người giàu mặc áo len, áo khoác đắt tiền, cổ choàng khăn ấm, riêng ba anh vẫn chung thủy với cái áo bạc phếch cổ lỗ sĩ này. Hết mùa lạnh, ông phơi nắng rồi xếp ngay ngắn cho vào hòm gỗ cất đi. Với ba Luân, đó không chỉ đơn thuần là cái áo ấm mà nó còn là kỷ niệm của ông và mẹ anh. Lúc còn sống, bà đã mua thứ vải đặc biệt này và tự tay may cho chồng. Anh em Luân lúc còn nhỏ, mỗi lần bị cảm lạnh hay sốt rét đều được phủ đắp tấm áo này của ba. Hình như tình phụ tử được cất giữ một phần nhưng rất bền lâu trong chiếc áo này. Chiếc áo của ba phủ trùm anh em Luân từ đầu đến chân ấm áp. Luân cảm giác, đứa nào cũng mau khỏi bệnh nhờ một phần hơi ấm của ba phủ che từ chiếc áo sờn cổ, sờn tay này.
Luân bước vào nhà rồi đi xuống bếp. Tay anh cầm chiếc áo ấm vừa cởi ra. Ba anh vẫn chăm chú nhào nặn bột mì. Loại bột mì hợp tác xã cấp cho các gia đình theo số nhân khẩu. Bột không được trắng, dân quê Luân gọi đó là bột mì loại ba. Trước khi nấu cháo hay làm bánh, ba anh phải cho bột mì vào cái rây lắc lắc. Bột mì rớt xuống nia để lại đám mọt đen lúc nhúc. Ông hắt mọt vào bếp, rồi lại rây tiếp. Nồi nước luộc bánh sôi sùng sục, hơi bốc lên ngòn ngọt...
- Ba khoác thêm cái áo vào kẻo lạnh. Trời trở gió
rồi đó!




Reviews
There are no reviews yet.