Mây không bay về trời

… Chân Viễn, vết bỏng phủ kín vùng bắp chân bị rách toác bởi lẹm nứa. Cỏ cây kịp thời rắc lên đó những hạt khô li ti. Nhìn kỹ, thấy cả phấn hoa màu vàng quyện với huyết tương đang chảy ra. Mu bàn chân phồng rộp, một miếng da đã bị lột như da ếch vì cái hành động vội vàng tút giày ra khỏi chân. Đôi giày đã bén lửa. Phía trên đùi. Cái quần bị cháy một khoảng, hở ra một chỗ thịt thâm sì như thể bị đá chèn. Tóc Viễn cháy nham nhở, những vết sây sát chỉ chừa hai con mắt. Đôi mắt sáng đến lành lạnh khi thỉnh thoảng lại nhìn xoáy vào kẻ nằm ngửa dưới gốc một cái cây bị cháy đen thui…

Tác giả: Tống Ngọc Hân

Kích thước: 14,5 x 20,5

42,000

Liên hệ ngay

      
MỤC LỤC


      
 Bạn không thân lắm

      
 Bến trăm năm

      
 Đường mưa

      
 Hồn xưa lưu lạc

      
 Lửa cười lửa khóc

      
 Mầm đắng

      
 Máu và tuyết

      
 Mây không bay về trời

      
 Người săn côn trùng

      
 Núi vỡ


Trích đoạn

Mây không bay về trời


      
Giờ chỉ còn hai người, muốn nói gì thì nói đi. Ánh mắt của Viễn nói thế. Soái không nhìn mắt Viễn. Cả hai lén quan sát vết thương trên thân thể nhau.

      
Chân Viễn, vết bỏng phủ kín vùng bắp chân bị rách toác bởi lẹm nứa. Cỏ cây kịp thời rắc lên đó những hạt khô li ti. Nhìn kỹ, thấy cả phấn hoa màu vàng quyện với huyết tương đang chảy ra. Mu bàn chân phồng rộp, một miếng da đã bị lột như da ếch vì cái hành động vội vàng tút giày ra khỏi chân. Đôi giày đã bén lửa. Phía trên đùi. Cái quần bị cháy một khoảng, hở ra một chỗ thịt thâm sì như thể bị đá chèn. Tóc Viễn cháy nham nhở, những vết sây sát chỉ chừa hai con mắt. Đôi mắt sáng đến lành lạnh khi thỉnh thoảng lại nhìn xoáy vào kẻ nằm ngửa dưới gốc một cái cây bị cháy đen thui.

      
Cánh tay phải của Soái bị bỏng toàn bộ. Khuôn mặt nhem nhuốc, gồ lên những vết cành cây vụt ngang tựa như cái rổ chạch. Áo Soái rách tơi tả để lộ một khoảng ngực trái phập phồng những nhịp bối rối. Khoảng ngực ấy cũng rướm máu.

      
Hai kẻ lạc rừng đã ở quá xa đồng đội. Những miếng lương khô cuối cùng đã hết. Giọt nước cuối cùng trong bình cũng cạn. Sức mạnh của con thú là ở phút cùng đường. Còn con người, khoảnh khắc ấy lại lộ ra điểm yếu. Viễn cảm thấy mình quá nhỏ bé trước đại ngàn, ngay cả khi đại ngàn bị lửa thiêu, những thân cây vẫn thẳng đứng. Còn anh, ngồi cũng còn khó.

      
Đôi mắt một mí của Soái ngước nhìn bầu trời sáng tưng hửng và quang đãng đến trống trải. Dấu hiệu của nắng và gió kéo dài ít nhất ba ngày. Ba ngày, lửa đi tận đâu? Tuy nhiên đất dưới lưng anh ẩm, mát rượi và êm. Trọng trách của đất là hồi sinh những cánh rừng sau thảm họa nên đất không thể cháy. Viễn không nằm ngửa được như vậy vì vết bỏng ở lưng. Nhưng đôi tay của anh lại có thể cử động và chống xuống đất nếu muốn xê dịch, thay đổi chỗ ngồi, hoặc có thể nằm sấp. Trừ những lúc áp mặt xuống lớp than dày ra, thời gian còn lại, ánh mắt Viễn không rời Soái. Cái miệng kia, cả nước da trắng và đôi mắt ướt rượt kia... Chắc Soái giống mẹ. Người đàn bà đã cướp đi của Viễn quá nhiều.

Reviews

There are no reviews yet.

Be the first to review “Mây không bay về trời”