Mùa mưa đã vào sâu tới mấy tháng, ngày mưa nhiều hơn ngày tạnh. Mưa rừng bao giờ cũng làm lính tráng ngại ngần trong mọi tình huống. Vất vả hơn, mệt mỏi hơn. Ở tuyến trước thì lúc nào cũng ướt và bẩn. Đánh trận nào cũng phải đào hầm trú ẩn trước giờ xuất kích. Mùa mưa đất ẩm tưởng đào dễ, nhưng ở cao nguyên đất đỏ bazan cứ bết chặt lấy lưỡi xẻng. Xắn đất rồi nhấc lên mà gỡ bình thường nó không rời ra, phải dùng tay cào vuốt từng nắm đất. Cứ như thế, đào một cái hầm cá nhân phải mấy tiếng đồng hồ. Quần áo bê bết bùn đất đỏ vì cứ phải chùi tay vào quần áo liên tục khi đào hầm, chả cần ngụy trang vì người và đất đã hòa quyện vào nhau một màu đỏ đất. Lúc chờ xuất kích mà pháo địch bắn thì dù bẩn mấy cũng phải nhào luôn xuống hầm. Trên cao nguyên tưởng rằng bình độ cao hầm sẽ không đọng nước, thế mà cứ mưa xuống là nước ngập lấp xấp, có khi tới gần đầu gối. Hầm đào chỉ đủ ngồi nên mỗi lần lao vào hầm là phải chịu mặc cho nước ngập đến đâu thì ngập, cốt giữ được cái gáo trước đã. Đánh trận đã vậy, ngồi chốt cũng chẳng hơn gì. Ở chốt bao nhiêu ngày là từng đấy ngày không tắm giặt. Ban đêm hoặc khi mưa, quần áo không chỉ bẩn mà còn dẻo vì ngấm bùn đất. Bộ quần áo mặc trên người lúc này nặng gấp mấy lần bộ áo quần nguyên thủy. Đến lúc ban trưa nếu trời không mưa mà hửng nắng thì quần áo khô dần, nửa do ánh nắng mặt trời, nửa do hơi ấm trong người tỏa ra. Bây giờ cái gấu áo, gấu quần bắt đầu cứng như miếng mo nang, cầm tay bẻ được như bẻ miếng bánh đa. Nếu lấy tay vò vò một chút thì đất đỏ vụn tơi ra như bột, chỗ vải quần áo nơi ấy chuyển dần từ màu đỏ sang màu xanh áo lính. Bộ quân phục trên người cứ lúc dẻo lúc cứng như vậy làm cho da người cảm thấy lúc nóng lúc lạnh, bi bí và nhiều lúc thấy bứt rứt như có con gì cắn. Ghét và đất bám trên da như quyện vào nhau, đôi lúc thò tay luồn vào người vê vê một sợi đất và ghét to như sợi len lôi ra thì cái chỗ ấy thấy da thịt như thoáng hẳn ra. Nhiều khi lính tráng bảo nhau, ở chốt chỉ có tắm kiểu người Mông. Nghe nói họ ở tít trên núi cao, ít nước nên ít tắm, chỉ cần đi nương mồ hôi túa ra làm ghét bở, cởi bỏ quần áo đứng nơi có gió vừa xoa vừa đập khắp cơ thể một lúc cho ghét rụng hết ra là coi như đã tắm xong. Nhưng có lẽ bộ quần áo dày dệt kiểu thổ cẩm ấy sẽ hôi tới mức những con bọ chét cũng không dám trú ngụ.
Họ là những người lính – Tập 2
Mùa mưa đã vào sâu tới mấy tháng, ngày mưa nhiều hơn ngày tạnh. Mưa rừng bao giờ cũng làm lính tráng ngại ngần trong mọi tình huống. Vất vả hơn, mệt mỏi hơn. Ở tuyến trước thì lúc nào cũng ướt và bẩn. Đánh trận nào cũng phải đào hầm trú ẩn trước giờ xuất kích. Mùa mưa đất ẩm tưởng đào dễ, nhưng ở cao nguyên đất đỏ bazan cứ bết chặt lấy lưỡi xẻng. Xắn đất rồi nhấc lên mà gỡ bình thường nó không rời ra, phải dùng tay cào vuốt từng nắm đất. Cứ như thế, đào một cái hầm cá nhân phải mấy tiếng đồng hồ. Quần áo bê bết bùn đất đỏ vì cứ phải chùi tay vào quần áo liên tục khi đào hầm, chả cần ngụy trang vì người và đất đã hòa quyện vào nhau một màu đỏ đất…
Tác giả: Vũ Công Chiến
Kích thước: 14,5 x 20,5
77,000₫





Reviews
There are no reviews yet.