NHỮNG DẤU ẤN TRONG "DẤU CHÂN CỦA MẸ"
Giống như người đang xem riết những chương trình hội diễn nghệ thuật chuyên nghiệp, chuyển sang xem liên hoan nghệ thuật quần chúng, chợt "ồ" lên một tiếng ngạc nhiên. Đọc "Dấu chân của mẹ", tôi có cảm giác như vậy.
Trước tiên, xin nói về chùm thơ mùa của anh: "Dậy đi con yêu/Hoa đào ngủ muộn/Dậy nào chồng ngoan/Chén xuân cùng chạm". Thường thì người ta hay ví hoa đào với thiếu nữ nhưng với Việt Tuấn thì khác, anh hình dung cô con gái bé bỏng đang mắt nhắm mắt mở vì bị mẹ đánh thức giống như một bông hoa đào ngái ngủ hé cánh trước ngày xuân. Cái dỗ chồng của người phụ nữ trong thơ cũng ngọt ngào cuốn hút làm sao: "Này đây tóc thơm áo mới/Dậy nhanh vợ còn mừng tuổi". Khả năng quan sát và óc tưởng tượng của tác giả quả là phong phú. Có một hình ảnh ngày bé ở quê làm tôi thích vô cùng. Giấc ngủ buổi sáng sớm mùa hè ngon lắm. Đang lơ mơ ngủ, chợt có tiếng lích rích rất khẽ, một tiếng, hai tiếng… rồi rất nhiều những âm thanh đan vào nhau, đầu tiên là nho nhỏ, sau to dần, ríu ran cả khu vườn, tôi hé mắt nhìn và sững sờ: chim sẻ về đậu kín tàu dừa trước sân nhà. Gặp lại hai câu thơ: "Ngày bắt đầu từ tiếng thì thào rất khẽ/Lũ sẻ gọi nhau trên chiếc dương cầm màu xanh", hình ảnh ấy lại ùa về sống động trong tôi. Bức tranh quê trong thơ anh đẹp quá, từ chút bình yên lãng đãng của "Thu", chút tinh khôi bàng bạc trong "Trăng", vệt sáng di chuyển vội vã trong "Hoàng hôn" hay cái dữ dội trong "Hạ" đều ấn tượng. Tôi quý cái cốt cách thơ của anh khi bắt gặp hình ảnh "Mẹ bế mùa xuân về/Tặng ông bà nội ngoại", hay "Mặt trời ngủ trưa trong dấu chân của mẹ/Trái đất có thể nóng lên bốn mươi nhăm độ/Mặt trời vẫn ngủ vùi trong những dấu chân". Với anh, vũ trụ nhỏ bé và bình yên vô cùng trước mẹ. Ngạo nghễ mà đáng yêu làm sao.
Điều đáng quý trong thơ Việt Tuấn là anh biết hòa mình vào nhân vật. Có một Việt Tuấn lãng mạn trong "Cô hàng nước", có một Việt Tuấn hồn nhiên mộc mạc trong "Chuyện ghi ở Hồ Gươm", có một Việt Tuấn chân thật đến vụng về trong "Khúc tình ca", "Tặng vợ"… và có một Việt Tuấn khiến người đọc nhiều lúc lặng đi vì xúc động. Anh yêu gia đình, yêu con người, chia sẻ cảm thông với những thân phận thiệt thòi trong xã hội. Anh tôn kính những giá trị lịch sử thiêng liêng của dân tộc và yêu quê hương. Phần lớn những bài thơ của anh từ cảnh vật, con người, đến tâm trạng đều gắn với quê hương. Quê hương là tình yêu, là nỗi trăn trở thao thức, là niềm tự hào trong anh. Quê hương đã nuôi dưỡng tâm hồn để những cảm xúc trong anh chắp cánh thành thơ.
Thay cho lời kết, tôi muốn nói rằng, bài thơ "Đám cưới người yêu" của anh đã khiến tôi - một người lính già phải rơi nước mắt.
Hà Nội những ngày giáp Tết
Đại tá, Nhà văn DƯƠNG DUY NGỮ




Reviews
There are no reviews yet.