Đất khát

Sân ga lác đác vài bóng người qua lại, hoàng hôn rải thứ màu vàng lịm lên những ngọn cỏ lông chông uốn lượn theo dọc đường ray. Cô đã từng xem bộ phim Đời cát chuyển thể từ truyện ngắn Ba người trên sân ga, bỗng một cảm giác cô đơn xâm lấn, bóp nghẹt trái tim bé nhỏ của cô.

Cô thọc tay vào túi áo khoác, bước vào một quán nước nhỏ. Trước mặt cô là khoảng im vắng mênh mông mọc đầy lau lách xen lẫn những bụi sim già cỗi. Không bận tâm gì đến lớp bụi vàng bám trên bề mặt băng ghế đã khô cong những vệt nôn. Cô liếc mắt xung quanh tìm một dáng người quen thuộc và từ xa cô đã thấy anh hớt hải trong chiếc áo khoác rộng thùng thình, chiếc mũ phớt kéo chụp xuống choán gần hết cả hai mắt. Anh vừa chạy vừa nhìn đồng hồ, sau đó một mạch phóng thẳng vào quầy bán vé. Cô chưa nhìn thấy những giọt mồ hôi thấm trên lưng anh nhưng qua điệu bộ cô biết là anh đã gấp gáp như thế nào để không trễ chuyến tàu mang cô đến một vùng đất mà từ lâu cô đã vạch ra những kế hoạch, dự định sẽ làm trong cuộc đời mình

Tác giả: Trác Diễm

Kích thước: 13 x 19

37,000

Liên hệ ngay

Trích đoạn

Chương I

Sân ga lác đác vài bóng người qua lại, hoàng hôn rải thứ màu vàng lịm lên những ngọn cỏ lông chông uốn lượn theo dọc đường ray. Cô đã từng xem bộ phim Đời cát chuyển thể từ truyện ngắn Ba người trên sân ga, bỗng một cảm giác cô đơn xâm lấn, bóp nghẹt trái tim bé nhỏ của cô.

Cô thọc tay vào túi áo khoác, bước vào một quán nước nhỏ. Trước mặt cô là khoảng im vắng mênh mông mọc đầy lau lách xen lẫn những bụi sim già cỗi. Không bận tâm gì đến lớp bụi vàng bám trên bề mặt băng ghế đã khô cong những vệt nôn. Cô liếc mắt xung quanh tìm một dáng người quen thuộc và từ xa cô đã thấy anh hớt hải trong chiếc áo khoác rộng thùng thình, chiếc mũ phớt kéo chụp xuống choán gần hết cả hai mắt. Anh vừa chạy vừa nhìn đồng hồ, sau đó một mạch phóng thẳng vào quầy bán vé. Cô chưa nhìn thấy những giọt mồ hôi thấm trên lưng anh nhưng qua điệu bộ cô biết là anh đã gấp gáp như thế nào để không trễ chuyến tàu mang cô đến một vùng đất mà từ lâu cô đã vạch ra những kế hoạch, dự định sẽ làm trong cuộc đời mình

- Du Tử, em ở đây - Cô không gọi tên thật của anh là Nguyên Ninh mà gọi theo cái bút danh anh vẫn thường ký dưới mỗi bức họa.

Anh xúc động khi nhìn thấy cô.

- Anh xin lỗi, đáng lẽ ra anh đến chỗ em sớm và giúp em mang hành lí nhưng anh đã tạt qua bưu điện gửi chuyển phát nhanh vài bức tranh trước giờ đóng cửa.

- Không sao đâu, hành lý của em cũng chẳng có gì. - Cô vỗ vào chiếc ba lô màu tro xám đặt bên cạnh, trong đó để vài bộ quần áo, một số đồ dùng cá nhân. Và ngăn kéo bên hông của chiếc túi nhô ra một phần của chiếc ống nhựa màu ghi cuộn tròn mười lăm bức họa tất cả. Những bức họa Du Tử vẽ tặng sinh nhật cô từ khi họ còn học chung tiểu học cho đến khi tốt nghiệp đại học.

- Thật không ngờ em vẫn còn giữ nó. - Anh mân mê những ngón tay của cô, đoạn không kìm được những lời nén chặt trong ý nghĩ - Trên đường đến đây anh đã cầu mong em lỡ chuyến tàu này. Và khi anh đi ngang qua vùng Hốc Dựng anh đã dành vài phút bảo người lái xe ôm dừng lại cho anh ngắt những cụm hoa này.

Cô nghiêng đầu và hai sợi lông mày khẽ nhíu lại: "Là hoa gì vậy?".

Du Tử nhìn sâu vào mắt cô: "Qua đây rồi em sẽ thấy".

Lư vòng qua chiếc bàn nhỏ và ngồi xuống bên cạnh anh. Du Tử đưa tay kéo vạt áo rộng sang bên, chiếc túi trong ngực trái của anh nổi cộm lên những bông hoa. Ánh mắt anh vẫn đăm đắm nhìn cô. Lư luồn tay vào ngực anh, cô nghe thấy những nhịp tim đập mạnh mẽ sau lần áo. Trên tay cô là những bông hoa hình cầu trắng muốt, nhẹ xốp bồng bềnh như mây mùa thu, tỏa hương thơm nồng dịu.

- Em thổi nó đi. - Anh đỡ lấy tay cô và cùng nhau lấy hơi, những bông hoa bay lên cao, lơ lửng trên không trung và một lúc sau thì bị cơn gió xé thành từng sợi nhỏ xíu uốn lượn như loài vi trùng soi trong kính lúp và bị hoàng hôn rưới máu.

- Em biết không Lư, em như loài hoa này, cứ mãi bay đi không hề mệt mỏi. Vậy mà trước đây anh đã từng nghĩ em là một phần không thể thiếu trong các chuyến đi của anh.

Giọng anh hơi nghẹn lại.

- Ôi, anh đừng có mang bộ mặt như vậy mà tiễn em có được không? Rồi đây anh sẽ hiểu được ý nghĩa của những việc em làm. - Lư khum tay ôm lấy gương mặt của anh và khẽ đặt một nụ hôn trên trán, tránh ánh nhìn của anh vì cô không muốn anh nhìn thấy màu hoàng hôn trùm lên đôi mắt cô.

- Lư, em xem còn bao lâu nữa thì tàu tới?

- Còn ba mươi phút nữa - Cô nhìn anh mỉm cười - Anh muốn làm gì với khoảng thời gian ít ỏi này?

- Anh muốn lưu lại gương mặt em trong giờ phút này bởi vì anh phải đợi ít nhất mười bảy nghìn năm trăm hai mươi giờ nữa mới được nhìn thấy em.

...

Reviews

There are no reviews yet.

Be the first to review “Đất khát”