Lần tròn tuổi con gái, mẹ kể tôi nghe ngày lạy chín bậc cầu thang của ngoại, đeo dón theo cha về mường lạ, mẹ đã khóc rất nhiều. Đâu phải chỉ bởi cái nơi gắn nửa kiếp người ấy khi xa thì làm thương làm nhớ, mà bởi một lần xuống thang đi là biết mấy chênh chao. Qua bậc cuối ngoại dặn, bước chân này xuống khỏi nơi đây là bước chân cuối cùng của đời con gái, mẹ sẽ không đón con đeo dón buông khăn trở lên bậc này. Đàn bà con gái mường mình, hạnh đạo là chỉ một lần đeo dón xuống thang nhà mình, một lần vấn khăn lên thang nhà người. Ai đã đi mà phải bước trở lại thì một đời làm đau chín bậc cầu thang của mẹ, của cha.
Đàn bà mường tôi xuống thang theo chồng là đi như bông hoa trôi vào dòng suối dài, chẳng biết đâu sông lớn, chẳng biết đâu bến bờ. Đã đi thì lỡ có trăm ngàn cay đắng cũng phải giữ mình phía trên bậc thang cuối cùng nhà người để giữ tiếng, giữ một chốn neo thân. Cuộc đời ai mong khổ đau làm gì đâu, nhưng khi đưa bước cuối cùng xuống chân thang nhà mẹ, ai cũng sợ ngày lỡ chân sảy bước phía bậc thang nhà người, không biết phải thế không mà lạy chín bậc thang đi người con gái nào cũng khóc.



Reviews
There are no reviews yet.