Bức chân dung người đàn bà lạ

– Mẹ cái trò đời!

Cùng với tiếng chửi mang âm thanh khàn đục, roọc rẹc của đờm dãi đã trở thành câu cửa miệng đó là cả một tấm biển to tướng có hàng chữ bay bướm “Chào mừng hội nghị khách hàng….” bị ném bẹt xuống đất. Chưa đủ, nó còn được chủ nhân nhấc lên một lần nữa quăng sâu vào bụi rậm toàn những cây chó đẻ vàng khè. Tại đó có không ít những tấm biển khác cùng chung số phận nằm còng queo cùng với những hàng chữ sặc mùi quảng cáo rao vặt:

“Ở đây nhận dạy thêm tiếng Anh”, “Cửa hàng chuyên sửa chữa điện lạnh gia dụng có uy tín”, “Salon ô tô Toyota”, “Chú ý, nhà có chó dữ”, “Phở Cồ Nam Định gia truyền ăn một lần là ghiền”, “Chương trình đại nhạc hội có một không hai xôm tụ những giọng ca đình đám nhất của cả ba miền Bắc – Trung – Nam”, “Thuốc gia truyền đặc trị bệnh tổ đỉa, nấm ngứa…”.

Tác giả: Chu Lai

Kích thước: 14,5 x 20,5

79,000

Liên hệ ngay

- MỘT-

(Trích đoạn)


- Mẹ cái trò đời!


Cùng với tiếng chửi mang âm thanh khàn đục, roọc rẹc của đờm dãi đã trở thành câu cửa miệng đó là cả một tấm biển to tướng có hàng chữ bay bướm “Chào mừng hội nghị khách hàng….” bị ném bẹt xuống đất. Chưa đủ, nó còn được chủ nhân nhấc lên một lần nữa quăng sâu vào bụi rậm toàn những cây chó đẻ vàng khè. Tại đó có không ít những tấm biển khác cùng chung số phận nằm còng queo cùng với những hàng chữ sặc mùi quảng cáo rao vặt:

“Ở đây nhận dạy thêm tiếng Anh”, “Cửa hàng chuyên sửa chữa điện lạnh gia dụng có uy tín”, “Salon ô tô Toyota”, “Chú ý, nhà có chó dữ”, “Phở Cồ Nam Định gia truyền ăn một lần là ghiền”, “Chương trình đại nhạc hội có một không hai xôm tụ những giọng ca đình đám nhất của cả ba miền Bắc - Trung - Nam”, “Thuốc gia truyền đặc trị bệnh tổ đỉa, nấm ngứa...”.

Ném xuống rồi lại vớt lên, lại phủi bụi, lại vuốt ve, lại kỳ cạch viết vẽ tiếp và rồi lại phũ phàng vứt xuống như trò chơi của một kẻ điên khùng. Mà nhìn bộ dạng gã lúc này, nếu không có cái dáng dong dỏng cao, khuôn mặt vẫn còn giữ được những nét thanh thoát, góc cạnh thì đúng là có vẻ điên khùng thật. Đầu tóc bù xù sợi bạc sợi đen, cái chổng ngược cái chổng xuôi dễ phải cả năm nay không được chủ nhân nó ngó ngàng gì đến. Gò má hốc hõm, râu ria chắc cũng phải lâu lắm rồi không cắt cạo nên nhìn nó nhôm nhoam tựa một cái bùi nhùi chuyên để đốt lên hun chuột. Thân thể được che đậy bởi chiếc sơ mi trắng đã ngả màu, chiếc quần ka ki lửng loang lổ đủ các loại màu vệt khô vệt ướt làm người ta nhớ đến chiếc quần của vai hài rạp xiếc địa phương.

Tóm lại nhìn gã người ta dễ liên tưởng đến một nhân vật lập dị, hơi ngông mà trong giới văn nghệ sĩ, nhất là dân hội họa thường hay xuất hiện. Lại đôi mắt nữa, mờ đục, ướt nhèm, không có chút thần khí nào, thi thoảng lại hấp háy hấp háy sau đôi mục kỉnh gãy gọng phải chằng lại bằng dây nịt, chốc chốc lại một giọt nước như nước đái nhện rịn ra, chảy ngoằn ngoèo xuống má...

Ném chán, viết vẽ chán, gã buông cọ, thả rơi ngồi xuống một phiến đá xù xì đặt ở góc sân, móp miệng rít một hơi thuốc lào đến tụt nõ rồi ngửa cổ nhả khói mù mịt như cháy rừng lên vòm mít đang kỳ bói quả. Cùng với làn khói thuốc, đôi mắt lờ đờ của gã bất giác chạm vào đám tượng dựng lổn nhổn ở trước mặt, cái còn bằng đất sét, cái đã mang màu trắng thạch cao, cái ở tư thế đứng, cái ở tư thế ngồi, cái nghiêng cái vẹo, cái mất đầu cái mất tay, cái mất chân hệt như một đám âm binh không toàn thây tội tình kéo nhau từ dưới địa ngục lên đây mặc cho dãi dầu mưa nắng. Mà lại toàn tượng về các cô gái thanh niên xung phong, các chàng trai lính chiến đội mũ tai bèo, vai khoác súng mới lạ chứ. Càng lạ hơn là các cô gái chàng trai này hầu như đều giống nhau ở một điểm là không có mắt, thay vào đó là những lỗ đen mờ mịt, kinh dị.

Chợt không biết từ đâu có một trái bóng bay đến, đập mạnh vào một bức tượng khiến bức tượng thạch cao đó ngã nghiêng, tơi vụn. Gã quay lại, đám trẻ con chơi đá bóng đang đứng chết sững, mắt tròn mắt dẹt nhìn gã vô cùng sợ hãi. Một đứa có vẻ là đứa vừa đá trái bóng này, líu ríu đi đến trước mặt gã, quỳ xuống, hai tay khoanh lại, giọng mếu máo:

- Ông… ông ơi! Cháu xin lỗi, cháu không cố ý… Ông tha cho cháu!

Gã đưa tay ra, giây phút ấy cứ tưởng gã sẽ giáng cho thằng bé một cái bạt tai trời giáng, cả một bức tượng vầy vò mất bao thời gian, công sức chứ có phải bỡn đâu, nhưng không, gã đỡ thằng bé dậy, cười hiền khô:

- Không sao! Mày không làm vỡ thì chính ông cũng sẽ đập vỡ. Thôi đi đi! Lần sau đừng đá ở đây, ra ngoài bãi mà đá cho rộng nhé!

- Con cám ơn ông ạ!

Nói xong, thằng bé quay lưng cùng với chúng bạn ôm bóng chạy ào đi. Gã nhìn theo, đôi môi khô héo khẽ mỉm cười. Lát sau, gã quay lại, lừ đừ tiến đến trước bức tượng một cô gái, giương mắt nhìn lom lom như nhìn vào một vật thể sống, đưa tay nhón một viên đất sét dưới chân trám bẹt vào khoảng trống đôi mắt ấy, nhả một câu lẹt phẹt:

- Nhìn làm gì? Cuộc đời có cái mẹ gì hay ho đâu mà nhìn, cứ tạm mù loà cho khoẻ cái đã nhé!



Reviews

There are no reviews yet.

Be the first to review “Bức chân dung người đàn bà lạ”