Bỏ lại cây đàn

Tập truyện ngắn Bỏ lại cây đàn là một chuỗi ký ức về chiến tranh của người lính ghép lại. Tập truyện mang hơi thở cuộc sống mấy chục năm trước tưởng như rất xa lạ với nhịp sống hiện đại. Thực tế nó lại do những con người đương đại kể ra như chúng ta nói về một sự kiện xảy ra mới hôm qua. Có một điều hy vọng về sự quan tâm của bạn đọc: đó là tính chân thực đến thô mộc trong triết lý sống của người lính cùng đồng đội trước bom đạn quân thù.

Tác giả: Trần Xuân Hà

Kích thước: 13 x 19

31,000

Liên hệ ngay

CÙNG BẠN ĐỌC


      Tập truyện ngắn "Bỏ lại cây đàn" là một chuỗi ký ức về chiến tranh của người lính ghép lại. Tập truyện mang hơi thở cuộc sống mấy chục năm trước tưởng như rất xa lạ với nhịp sống hiện đại. Thực tế nó lại do những con người đương đại kể ra như chúng ta nói về một sự kiện xảy ra mới hôm qua. Có một điều hy vọng về sự quan tâm của bạn đọc: đó là tính chân thực đến thô mộc trong triết lý sống của người lính cùng đồng đội trước bom đạn quân thù.

      Lần giở từng trang ký ức của những cựu chiến binh đang bươn chải, đấu tranh với thực tại, chúng ta mới hiểu được tâm hồn cao quý của những con người từ cõi chết trở về, của những con người đã vĩnh viễn nằm xuống để không bao giờ được nghe kể về mình. Các anh không còn nhiều hoặc không có cơ hội để thể hiện mình theo thước đo giá trị của ngày hôm nay. Các anh chỉ còn quá khứ về cuộc chiến tranh đã qua. Quá khứ ấy luôn song hành và tôn trọng những giá trị đích thực của con người Việt Nam trong hành trình của dân tộc.

      Tôi vinh dự được kết bạn với các anh trong từng ngõ vắng của cuộc sống, khi mọi đua chen đời thường tạm lắng xuống. Mới đầu tôi cũng nghe để mà nghe, mường tượng ra khói lửa chiến tranh có cái gì giống những tai nạn pháo hoa ngày lễ đài báo rùm beng. Nhưng rồi tôi thấy trong phút máu lửa ấy là lòng dũng cảm vô biên và sự mất mát to lớn của những người lính hiền lành nhỏ bé; tôi cảm nhận những giọt nước trong khóe mắt đợi chờ của người vợ lính và tiếng nô đùa con trẻ sau những tháng ngày tù túng; tôi nghe tiếng cười khoan dung và giây phút lãng mạn bên suối của người chiến thắng. Và trên cả tôi thấy bình minh đang lên của cuộc sống yên bình, niềm ao ước của mọi người.

      Tôi ghi lại những cảm xúc này như suối nguồn tuôn chảy từ khối óc, con tim bao người vì tự tôi đâu có được. Tưởng mình đơn lẻ và lập dị, tôi giấu đi những ghi chép này chỉ để một ngày nào đó gặp lại tôi sẽ tặng riêng các anh như một sự tri ân của tôi về những hy sinh thầm lặng các anh hiến cho bao người để cuộc sống hôm nay cứ vô tình trôi qua. Nhưng cũng vô tình tôi để các bạn của con tôi thuộc thế hệ 8X thấy được bản "hard copy" tôi in ra. Chúng chia nhau đọc với một thái độ nghiêm túc khó thấy. Một cháu đến gặp riêng tôi: "Sao bác không gửi in? Cháu nói bố cháu giúp bác". Thế là tôi được tiếp sức để đưa tập truyện lên khuôn.

      Tập truyện mang tính tự sự của những cựu chiến binh rất ít khi nói về mình mà tôi đã gặp là các anh Trần Đức Hưng, Hoàng Công Ngợi, Trần Đình Thành, Nguyễn Hồng Quảng, Phan Quốc Thái và chị Lê Đức Hoàn. Tôi trung thành với những tư liệu mà các anh chị cung cấp nhưng chắc chắn còn sai sót. Tôi mong được bạn đọc góp ý và xin gửi lời cảm ơn chân thành tới Nhà xuất bản Quân đội nhân dân đã tạo điều kiện để các cựu chiến binh như các anh bộc lộ tâm sự của mình tới bạn đọc.

      Tôi trân trọng cảm ơn sự quan tâm của quý bạn đọc.


      Trần Xuân Hà

Reviews

There are no reviews yet.

Be the first to review “Bỏ lại cây đàn”