Chủ tướng! Mau rời khỏi thủ phủ theo đường cửa hậu!
- Tướng công. Không thể chần chừ hơn được nữa. Phải bảo toàn. Hãy rời khỏi thành!
Những lời khẩn khoản đầy trách nhiệm của đám tướng sĩ làm cho Tuần phủ đang như pho tượng bỗng trở mình quay lại.
- Vâng. Thưa Chủ tướng. Xin ngài ra lệnh mở đường cảm tử. - Chánh đề đốc Đề Kiều chắp hai tay sốt sắng thưa.
Quan Tuần phủ khẽ lắc đầu, hai hàng nước mắt ứa tràn gò má gầy hom của vị Thủ lĩnh già. Năm, bảy tướng sĩ và hộ vệ bản phủ cúi đầu chờ một lệnh quyết tử từ Chủ tướng.
Tuần phủ tra thanh gươm có đốc kiếm đầu rồng vào vỏ bao, rồi nhẹ nhàng tháo đai da bên mình. Hai mắt ngài như có lửa cháy. Thủ lĩnh bước đến trước mặt Đề Kiều, hai tay lặng lẽ nâng thanh kiếm đặt vào lòng vị tướng trung thành.
- Tướng quân trao kiếm sao?
- Tướng quân hạ vũ khí ra thành sao?
- Chủ tướng...
Đề Kiều thấy run trong người. “Mệnh lệnh của Thủ lĩnh? Mà ta là ai? Rồi sẽ là ai trước Thủ lĩnh, trước vận mệnh Cần Vương?”. Thoáng nghĩ, nhưng rồi Đề Kiều vẫn đưa hai bàn tay đón nhận hộp kiếm báu, vừa như sục sôi, vừa như vô cảm.
Bỗng chốc Tuần phủ quay người bước nhanh theo bậc thang rồi chạy lên sân thượng tòa thành. Trước Đài kính thiên, lá cờ Vương triều đang ngạo nghễ bay trước mặt sân thượng Tòa cung Hưng Hóa. Quân sĩ hộ vệ hiểu ngay Tuần phủ đang sắp làm gì. Thành Hà Nội từng thất thủ, Tổng đốc Đại thần Hoàng Diệu tuẫn tiết. Danh nho trung quân, ái quốc...
- Tuần phủ! Không được thế. Không được! - Đề Kiều kêu to.
- Chủ tướng. Chủ tướng!
- Chủ tướng ơi!





Reviews
There are no reviews yet.