Trích đoạn
"Bài ca hy vọng" và tình yêu duy nhất!
Ba lần bị bắt, tưởng như người nữ biệt động Sài Gòn nhỏ bé được mệnh danh "con thoi sắt" không thể trở về dưới đòn thù dã man của bọn Mỹ-ngụy. Vậy mà Mai đã trở về. Trở về từ cõi chết. Trở về với một thân hình tiều tụy mang đầy những thương tích và một nghị lực sống mạnh mẽ…
Trinh nữ biệt động và những màn tra tấn tàn khốc…
Xã Đại Cường, huyện Đại Lộc, Quảng Nam mùa khô hanh. Giặc càn. Mai chạy theo mẹ, ngoái nhìn xóm làng, hình ảnh mái tranh cháy ngùn ngụt, những người thân bê bết máu, kêu van đau đớn dưới gót giày đinh Mỹ-ngụy, ánh thép tanh tưởi của chiếc máy chém in sâu vào đôi mắt thơ ngây. Ba mẹ và các anh của Mai đều thoát ly làm cách mạng. Chính lòng căm thù giặc cùng với truyền thống gia đình đã truyền cho Mai nhiệt huyết. 16 tuổi, Mai làm giao liên ở huyện đội rồi vào miền Nam nhận nhiệm vụ trong Đội biệt động 90C.
Mang nét quê kiểng nên khi Mai vào vai cô nông dân làm đồng, chở trái mít, giỏ khổ qua (mướp đắng) rỗng ruột có nhồi vũ khí đều dễ dàng qua mắt địch. Các trận đánh của Việt cộng trong nội thành Sài Gòn diễn ra liên tiếp khiến bọn địch tăng cường kiểm soát. Ngày nọ, chiếc xe lam vừa đi qua kênh xáng, bọn chúng ra hiệu khám xét. Mai bị bắt với số vũ khí, truyền đơn giấu trong ruột khổ qua. Chúng tra tấn Mai dã man: Đi tàu bay (cho người treo lủng lẳng rồi thả bất ngờ xuống nền xi măng), điện giật, chiếu bóng đèn... Mai vẫn một mực: "Tôi không biết, người ta nhờ tôi đem giùm…". Điên tiết với "con Việt cộng ngoan cố", chúng quyết định ra đòn cuối cùng. Con lươn đưa vào âm đạo khiến Mai nghiến chặt răng nén tiếng thét đau đớn. Máu ở cửa mình tuôn trào… Lời dặn của mẹ vẳng bên tai: "Dù bị tra tấn cỡ nào cũng phải chịu đựng, không được hé răng nghe con. Làm vậy là hèn hạ, là phản lại tổ chức, phản lại đồng đội".
Máu đỏ càng khiến tên ác ôn như con thú sôi máu, hắn đập vỡ cổ chai bia lade và mỗi tiếng quát "Khai không?" là một lần cổ chai sắc lẹm đâm toạc vào khiến Mai oằn mình. Ánh mắt lờ đờ nhìn tên ác ôn nghiến răng xoáy cổ chai vào da thịt, miệng cô vẫn mấp máy: "Tôi không biết, tôi không biết…" đến khi ngất đi. Tuổi đôi mươi xinh đẹp, bao nhiêu ước mơ của đời người con gái, Mai đánh đổi, hy sinh tất cả vì cách mạng, vì mong một ngày người dân nghèo mừng vui bưng bát cơm đầy…
Trong xà lim, tiếng hát của chị em cứ ngân lên: "... Về tương lai, ngày quê hương màu xanh áo mới/ Chứa chan niềm tin, đường ta đi xanh thắm mộng đời/ Về tương lai, đàn chim ơi/ Cùng ta cất cánh kìa ánh sáng chân trời mới đang bừng chiếu/ Có cơn gió mừng buồn thương, mùa đông và mây mù sẽ tan". Lấy chút hơi tàn, Mai lẩm nhẩm hát theo. Sau này Mai mới biết đó là bài "Bài ca hy vọng". Nhờ các chị em đấu tranh quyết liệt, bọn địch mới đưa cô đi chữa trị. Nằm ở bệnh viện Nguyễn Thái Học (nay là Bệnh viện Nhân dân Gia Định), đêm đến, đợi tên địch ngủ say, Mai tìm cách vần chân ra khỏi còng, bỏ trốn. Tin Mai trở về đơn vị trong tình trạng như thế khiến các anh em không khỏi bất ngờ, ai cũng tưởng cô đã hy sinh.
...





Reviews
There are no reviews yet.