MỤC LỤC
Nước mắt muối
Đá vỡ
Gió chiều thôi xéo xắt
Ngoài cửa sổ nắng tan
Vệt ký ức trên đồi
Hành trình trắng
Áp thấp
Sông có bình yên?
Tiếng gót giày
Qua phà
Thôi mùa cỏ may
Trích đoạn
Ngoài cửa sổ nắng tan
“Nắng bữa nay đẹp quá ta!”. Bé Sáu thò đầu qua khung cửa sổ vừa mở tung, bật ra một câu như một tiếng reo. Tịnh nghiêng đầu theo ánh nhìn con nhỏ. Ngoài ô cửa vuông vức, như có một tấm màn vàng rượi buông xuống từ tầng cao. Lấp la lấp lánh muôn vàn sợi nắng óng suốt đan xéo trong vòm lá nêm mơn mởn xanh. Xa hơn một chút, là cả biển nắng rực rỡ vàng chói dập dềnh, đu đưa theo chuyển động dạt dào từ đám bắp non đương phất ngọn xanh rì giỡn cùng bầy gió. Nắng về thật rồi, không còn là cái nắng lợt nhách, ủ ê trong những xóm đông gió lùng bùng quần đảo. Cũng không phải cái nắng ẽo ợt rớt lại sau giêng, thấy đó rồi mất đó như đứa trẻ nhõng nha nhõng nhẽo thích chơi trò đi trốn để bắt người khác phải ngóng cổ tìm. Nắng giờ đã cởi bỏ hoàn toàn manh áo nhợt nhạt, rờ rỡ phơi tấm thân chói lọi ôm choàng lên hết thảy: Mấy cây nên già chi chít vàng hoa lẫn nắng bên cửa sổ, rẫy bắp dưới đám đất gò, cả bãi cỏ mướt mát trải dài từ mé chân gò ra xa ngút ngát. Tự nhiên, Tịnh muốn dịch sát lại bên cửa sổ như Bé Sáu. Chỗ đó sẽ thấy mồn một cái cây gióng rút chuồng được giở lên. Rồi tuôn ra liền sau đó, núc ních chen chúc nhau những thân mình xốp xộp đám lông trắng, nâu lẫn lộn. Ở chỗ đó còn thấy rõ một tấm lưng rộng, vắt vẻo trên vai cây hèo dài, lững đững từng bước theo sau bầy cừu rửng mỡ. Tấm lưng đó, ba bốn tháng nay cứ thoáng tới thoáng lui lúc bên hông, lúc trước cửa, lúc ở hẳn luôn ở trong nhà trẻ Tịnh. Bữa xin nước uống, bữa mượn cái kéo, bữa đóng giùm Bé Sáu cây đinh bị sút ra của con ngựa gỗ vẫn để ở góc phòng cho mấy đứa nhỏ cưỡi chơi. Riết rồi tấm lưng đi hẳn luôn vô giấc ngủ Tịnh hồi nào không biết. Để thoảng đôi ba đêm Tịnh lại giật mình lúc nửa khuya, bồn chồn dằn xuống cảm giác rạo rực tuồn ra từ giấc mơ ngả đầu lên một tấm lưng trần đậm mùi đàn ông lẫn mùi nắng nồng khê.
Cũng đôi ba lần như thế Ngà dỗ con xong lọ mọ xuống gác, phát hiện Tịnh trao tráo mắt ngó trần nhà.
“Đã nói rồi… Đến tuổi này không chồng là khó ngủ à!”. Khinh khích cười, Ngà tự nhiên sờ tay lên ngực Tịnh, xoa xoa giỡn lả: “Vẫn còn săn cứng vầy mà. Lo mà kiếm ông nào… Chớ chờ nhão nhợt hết ra không phải uổng a!”.
“Kệ tao! Đâu phải ai cũng giống như mày…”. Hất tay bạn, Tịnh vùng vằng quay mặt vô vách tường. Sau lưng im re, lát sau nghe hắt lên tiếng thở dài thõng thượt. “Thì tao nói là nói vậy… Đàn bà. Có một thằng chồng bên cạnh, vẫn hơn”.
Quay lại, Tịnh thấy một dáng người còng queo ngồi ôm gối cúi đầu. Chợt hối hận vì hình như mình đã lỡ lời. Nếu đổi lại là Tịnh, chắc một đầu cái gối Ngà ôm đã nhoẹt nhoèn nước mắt.
...





Reviews
There are no reviews yet.