Tôi có mặt lúc ông Nghi lâm chung. Là lính từng hàng chục lần vác xẻng đi đào huyệt chôn cất đồng đội trong rừng, không lạ cái chết, nhưng ông Nghi lăn lóc mãi, mắt nhắm nghiền, miệng khò khè vừa thở dốc vừa gọi Bua, hai tay chới với như cố tìm hơi ấm người đàn bà ông đợi, tôi cứ đầy trong ngực. Lúc đấy ông nghĩ gì, hối hận hay nuối tiếc, không ai biết. Chỉ có điều, tôi nghĩ, chắc chắn ở giây cuối cùng của đời người, Bua là cái tên thân thiết nhất với ông. Buồn sao, Bua lại không ở đây. Để ông đi thanh thản, anh em phải nhờ cô y tá của Trung tâm Điều dưỡng ôm lấy ông, thì thầm vào tai: “Em đây, Bua đây”. Không biết ông có nghe thấy tiếng cô y tá không, có cảm thấy lồng ngực ấm nóng của cô y tá không mà tay ông níu giữ lưng cô y tá, thở nhẹ dần rồi ngừng, không trăng trối lời nào. Gia sản ông để lại, xếp không đầy chiếc ba lô cóc. Tôi nhận cuốn ghi chép đủ thứ chuyện ở Lào của ông để sau này chuyển lại cho Bua.

Rừng hẹn
Tôi có mặt lúc ông Nghi lâm chung. Là lính từng hàng chục lần vác xẻng đi đào huyệt chôn cất đồng đội trong rừng, không lạ cái chết, nhưng ông Nghi lăn lóc mãi, mắt nhắm nghiền, miệng khò khè vừa thở dốc vừa gọi Bua, hai tay chới với như cố tìm hơi ấm người đàn bà ông đợi, tôi cứ đầy trong ngực. Lúc đấy ông nghĩ gì, hối hận hay nuối tiếc, không ai biết. Chỉ có điều, tôi nghĩ, chắc chắn ở giây cuối cùng của đời người, Bua là cái tên thân thiết nhất với ông. Buồn sao, Bua lại không ở đây. Để ông đi thanh thản, anh em phải nhờ cô y tá của Trung tâm Điều dưỡng ôm lấy ông, thì thầm vào tai: “Em đây, Bua đây”. Không biết ông có nghe thấy tiếng cô y tá không, có cảm thấy lồng ngực ấm nóng của cô y tá không mà tay ông níu giữ lưng cô y tá, thở nhẹ dần rồi ngừng, không trăng trối lời nào. Gia sản ông để lại, xếp không đầy chiếc ba lô cóc. Tôi nhận cuốn ghi chép đủ thứ chuyện ở Lào của ông để sau này chuyển lại cho Bua.
Tác giả: Hà Đình Cẩn
Kích thước: 14,5 x 20,5
0₫


Reviews
There are no reviews yet.