Chúa đất miền Khau Sưa

Pòm! Pò-ò-òm…         

Kaác! Kaác! Kaác-ác-ác…

Bầy khỉ đen đang ăn quả dẻ ở thung lũng bỗng nghe tiếng súng nổ dữ dội, chúng khiếp hãi, kêu ầm ĩ, vội đu cành cây, kéo nhau nháo nhào chạy tuốt lên núi Khau Sưa. Tử Pín cùng mấy bạn săn xách súng chạy theo hút bầy khỉ. A, con khỉ to đen kia, cõng con nhỏ, chắc là khỉ mẹ, chạy gằn từng bước phía sau, thỉnh thoảng chững lại, ngoảnh nhìn cảnh giác. Nắng chiều chiếu tia xiên qua kẽ đá làm ríu chân khỉ mẹ. Tử Pín vẫy mấy bạn săn vượt mỏm đá lên phía trước chặn đường, còn mình xách súng ép gần con khỉ mẹ to đen vừa cõng con nhỏ vừa bíu vách đá liêu xiêu bước. Đường cụt. Khỉ mẹ khựng lại, ngoảnh nhìn phía sau, tay kéo nhanh con nhỏ sang phía bụng như thể muốn giấu con, rồi ngó xuống vực sâu. Ô, cái vực dưới chân vách đá sâu hun hút. Nguy hiểm. Khỉ mẹ hơi cuống, hai tay cứ cào cào lên vách đá, tìm đường thoát thân. Vách đá dựng đứng, khỉ mẹ không thể ôm con leo lên được, đành nghiêng người che cho con, tựa lưng vào vách đá, đứng thế thủ. Tử Pín giương súng hai nòng, tiến gần khỉ mẹ. Gần như đối diện. Ôi khiếp! Đôi mắt khỉ mẹ đỏ rực. Nhìn thẳng mặt Tử Pín, khỉ mẹ đưa tay đẩy khỉ con ra sau lưng che chở, tay kia giơ cao những móng sắc cào cào dọa về phía Tử Pín, nhe hàm răng nhọn, khẽ kêu: “Kaác”! Tử Pín hơi rợn, tay nâng súng chĩa thẳng vào ngực khỉ mẹ. Thoáng chút, khỉ mẹ ngó xuống vực sâu, dường như muốn liều mình. Tử Pín chợt hiểu, nếu như…, rồi nghiến răng, bóp cò: Pòm! Pòm! Hứng trọn hai viên đạn, khỉ mẹ dựng người, máu sục sôi khiến đôi mắt nó đỏ rực như lửa cháy. Dồn hết sức tàn, khỉ mẹ giằng khỉ con ném ra xa, rồi vươn dài hai tay, loạng choạng bước tới, bàn tay móng nhọn sắc cào cào về phía Tử Pín, há rộng hàm răng nhọn, gào khủng khiếp. Tử Pín nghe như tiếng thét nghẹn, đau đớn vô cùng. Một khoảnh khắc im lặng khủng khiếp! Tử Pín đứng lặng, tựa lưng vào vách đá, đăm đăm nhìn vào ngực khỉ mẹ đang tứa máu tươi, từ từ gục xuống.

Tác giả: Hoàng Thế Sinh

Kích thước: 14,5 x 20,5

0

Liên hệ ngay

Pòm! Pò-ò-òm…         


Kaác! Kaác! Kaác-ác-ác...


Bầy khỉ đen đang ăn quả dẻ ở thung lũng bỗng nghe tiếng súng nổ dữ dội, chúng khiếp hãi, kêu ầm ĩ, vội đu cành cây, kéo nhau nháo nhào chạy tuốt lên núi Khau Sưa. Tử Pín cùng mấy bạn săn xách súng chạy theo hút bầy khỉ. A, con khỉ to đen kia, cõng con nhỏ, chắc là khỉ mẹ, chạy gằn từng bước phía sau, thỉnh thoảng chững lại, ngoảnh nhìn cảnh giác. Nắng chiều chiếu tia xiên qua kẽ đá làm ríu chân khỉ mẹ. Tử Pín vẫy mấy bạn săn vượt mỏm đá lên phía trước chặn đường, còn mình xách súng ép gần con khỉ mẹ to đen vừa cõng con nhỏ vừa bíu vách đá liêu xiêu bước. Đường cụt. Khỉ mẹ khựng lại, ngoảnh nhìn phía sau, tay kéo nhanh con nhỏ sang phía bụng như thể muốn giấu con, rồi ngó xuống vực sâu. Ô, cái vực dưới chân vách đá sâu hun hút. Nguy hiểm. Khỉ mẹ hơi cuống, hai tay cứ cào cào lên vách đá, tìm đường thoát thân. Vách đá dựng đứng, khỉ mẹ không thể ôm con leo lên được, đành nghiêng người che cho con, tựa lưng vào vách đá, đứng thế thủ. Tử Pín giương súng hai nòng, tiến gần khỉ mẹ. Gần như đối diện. Ôi khiếp! Đôi mắt khỉ mẹ đỏ rực. Nhìn thẳng mặt Tử Pín, khỉ mẹ đưa tay đẩy khỉ con ra sau lưng che chở, tay kia giơ cao những móng sắc cào cào dọa về phía Tử Pín, nhe hàm răng nhọn, khẽ kêu: “Kaác”! Tử Pín hơi rợn, tay nâng súng chĩa thẳng vào ngực khỉ mẹ. Thoáng chút, khỉ mẹ ngó xuống vực sâu, dường như muốn liều mình. Tử Pín chợt hiểu, nếu như..., rồi nghiến răng, bóp cò: Pòm! Pòm! Hứng trọn hai viên đạn, khỉ mẹ dựng người, máu sục sôi khiến đôi mắt nó đỏ rực như lửa cháy. Dồn hết sức tàn, khỉ mẹ giằng khỉ con ném ra xa, rồi vươn dài hai tay, loạng choạng bước tới, bàn tay móng nhọn sắc cào cào về phía Tử Pín, há rộng hàm răng nhọn, gào khủng khiếp. Tử Pín nghe như tiếng thét nghẹn, đau đớn vô cùng. Một khoảnh khắc im lặng khủng khiếp! Tử Pín đứng lặng, tựa lưng vào vách đá, đăm đăm nhìn vào ngực khỉ mẹ đang tứa máu tươi, từ từ gục xuống.


Reviews

There are no reviews yet.

Be the first to review “Chúa đất miền Khau Sưa”