Phiên chợ Tết trong ký ức người lính biển
Tháng Chạp thấm thoắt lại về, với những ai sống ở thành thị hiện giờ đều không xa lạ gì với các chủng loại hàng tết rất phong phú, đa dạng đang ngập tràn khắp các trung tâm thương mại, cửa hàng, siêu thị và trên từng con phố. Còn ai đã từng sinh ra và lớn lên ở làng quê, dù đi xa hay ở nơi nào cũng không thể quên được cây đa, bến nước, sân đình, ngõ xóm, không khí những buổi đi chợ tết khi mỗi độ xuân về. Những phiên chợ tết ở làng quê mang những sắc thái riêng và tạo nên những cảm xúc khó quên. Với những người lính hải quân, ký ức của chợ tết quê lại ùa về trong những ngày này khi họ đang căng mình giữ biển, giữ đảo để đất liền đón tết được an vui…
Chiều 28 Tết, con tàu của chúng tôi thả neo trên khu vực đảo Tốc Tan. Xung quanh mênh mông biển và biển. Đây là lần thứ ba con tàu thực hiện nhiệm vụ trực tết tại Trường Sa. Anh em quây quần cùng nhau trang trí bàn thờ Tổ quốc, gắn nốt những cánh mai giả vào gốc cây được đem đi theo tàu. Những câu chuyện, những ký ức về phiên chợ tết ở quê được mọi người đem ra tâm sự cùng nhau để chia sớt nỗi nhớ nhà.
Ở các vùng quê, phải chờ đến ngoài ngày Rằm tháng Chạp, nhưng thực sự phải chờ qua ngày 23 âm lịch, khi ông Công, ông Táo cưỡi cá chép về chầu Trời thì chợ tết mới được đông vui. Chợ đông đúc nhất vào ngày 28 đến 30 Tết. Những ngày này, người nông dân vẫn ra đồng, vẫn chăm nom bờ bãi, bón cây, tỉa củ và họ mang những sản phẩm mà mình nuôi trồng được ra chợ bán kiếm một chút tiền tiêu tết.
Tôi nhớ mãi hình ảnh lần đầu tiên được đi phép tết trong đời quân ngũ. Sáng 28 Tết, mẹ bảo tôi đi cùng để xách giúp mẹ đồ mua ở chợ. Hai mẹ con đi bộ trên con đường đất thân quen trong làn mưa phùn rây rắc và cái rét run người. Chợ tết quê tôi rất đỗi bình dị. Những đôi quang gánh chen chúc nhau trên lối đi nhỏ giữa các mái lều tranh trong mùi hương thơm quay quắt. Nhiều khi trong đó chỉ là vài củ su hào, mấy mớ mùi thơm hay những quả chuối xanh, quả cau, quả bưởi đều được bà con mang ra chợ. Ở quê, người nông dân tự tay mang sản phẩm của mình làm ra đi bán, có khi rẻ chỉ bằng một nửa nhưng vừa tươi, vừa ngon. Mẹ dắt tôi đi qua hàng thịt, hàng rau, hàng xay hạt tiêu, hàng miến, hàng chè xanh. Các bà, các cô ở chợ biết tôi là lính biển được về phép ăn tết cùng gia đình đều bảo mẹ tết này nhớ nhắm cho cu Tuấn một cô để sang năm về cưới là vừa. Tôi thẹn thùng còn ánh mắt mẹ long lanh. Mẹ hãnh diện vô cùng.





Reviews
There are no reviews yet.