Con sẽ vót nhọn thơ thành chông
Xuyên vào gan lũ giặc
Con sẽ mài thơ như kiếm sắc
Chặt đầu văn nghệ tay sai
Trả thù cho cha, rửa hờn cho nước
Cho con ngửng đầu nhìn thẳng tương lai.
(Thưa mẹ, trái tim)
Tôi không còn nhớ được thật rõ cái bối cảnh cụ thể của một ngày, một buổi nào đó, khi chúng tôi - những học sinh và sinh viên của thời kỳ sáu mươi và nửa đầu những năm bảy mươi của thế kỷ XX oanh liệt vừa rồi đã chuyền tay nhau những bản tin và những bài viết vắn tắt giới thiệu tiếng thơ của phong trào học sinh, sinh viên yêu nước miền Nam hồi đó. Bây giờ, và có lẽ là cho mãi tới rất lâu về sau này, vẫn còn lưu giữ lại trong chúng tôi một cảm nghĩ: Đấy là tiếng lòng của những con người am hiểu truyền thống dân tộc và họ đang rất có ý thức dùng thơ ca của mình để thức tỉnh lòng yêu nước thương nhà ở một bộ phận người Việt Nam lầm đường lạc lối đang cầm súng cho đế quốc Mỹ, nhận lương Mỹ mà bắn giết bà con cô bác mình. Hơn thế nữa, những tiếng thơ này đã có ý nghĩa kêu gọi và tập hợp mọi người đấu tranh cho hoà bình, độc lập, tự do thực sự trên xứ sở Việt Nam. Chúng tôi thấy mình gần gũi với những nhận thức, những xúc động của các tác giả dòng thơ tranh đấu đó. Họ là Trần Quang Long, Tần Hoài Dạ Vũ, Đam San, Lê Văn Ngăn, Thoại Vân, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn Khoa Điềm… và rất nhiều anh chị em khác nữa. Chúng tôi thông cảm với những tình cảnh:
Có tiền ở Sài Gòn không dám gọi xe
Có mặt ở Sài Gòn không dám nhìn thấy
Có tai không để nghe
Có miệng không để nói
Tất cả dành riêng cho người Huê Kỳ
(Tần Hoài Dạ Vũ - Gửi một người bạn xưa)




Reviews
There are no reviews yet.