Bến đợi

Đêm trước ngày đưa tranh đi tham gia triển lãm mỹ thuật khu vực miền núi do tỉnh bạn đăng cai, họa sĩ Thế Dương không sao chợp mắt được. Con mắt khó ngủ đã đành, đằng này cả thân hình cao 1,67 mét, nặng gần 70 ki-lô-gam cũng thao thức không yên. Hết nằm ngửa lại trở nghiêng bên nọ, bên kia cũng chỉ được một lúc. Liếc sang bên cạnh, Thế Dương thấy Vân – người vợ luôn chăm chút cho sự nghiệp của chồng dường như chẳng bận tâm gì, nhịp thở nhẹ nhàng khiến bộ ngực vun cao lên xuống đều đều. Gái hai con đang ở độ tuổi hồi xuân nên còn giữ được nét xuân sắc. Thế Dương nhớ đến những ngày trước kia, khi đó Thế Dương đang thực tập chuẩn bị tác phẩm tốt nghiệp, khéo cho ông giời xe duyên kết phận cho chàng họa sĩ tương lai gặp cô sinh viên Trường Cao đẳng Sư phạm Nhạc – Họa Trung ương cũng thực tập tại một trường trung học phổ thông gần đấy. Hôm ấy, Thế Dương đang mải mê vẽ những nếp nhà nép dưới sườn núi in bóng xuống dòng suối trong xanh, rì rào chảy thì toán học sinh ùa ra xúm quanh xem họa sĩ vẽ, chúng đùn đẩy nhau làm giá vẽ của Thế Dương đổ kềnh. Thế Dương định quát đuổi chúng đi chỗ khác chơi để mình yên tĩnh vẽ thì Vân đến. Cô dựng giá vẽ lên, giọng nhỏ nhẹ: “Cho em xin lỗi! Học sinh nghịch quá!”. Thế Dương sững người. Ở đâu mà xuất hiện cô gái thánh thiện thế không biết? Lúng túng, Thế Dương kịp đổi giọng: “Nhất quỷ nhì ma… mà, cô không phải bận tâm đâu!”. Đám học trò tản đi chỗ khác. Hai người quen biết nhau từ đấy. Từ quen thành thân, từ thân dẫn đến tình yêu. Yêu nhau, những ngày nghỉ, Vân đến phòng Thế Dương xem tranh và còn làm người mẫu cho Thế Dương vẽ. Hai người ra trường cùng năm. Gia đình Vân có điều kiện xin cho Vân dạy học ngay thành phố nhưng Vân đi theo tiếng gọi của tình yêu cùng Thế Dương lên miền núi. Cuộc sống bình dị của đôi vợ chồng trẻ hiền hòa trôi. Trong ngôi nhà nhỏ luôn đầy ắp những lời yêu thương. Cũng có đôi lần giận hờn nhưng chỉ như mưa bóng mây thoáng qua cho họ hiểu nhau hơn, cuộc đời thêm ý nghĩa hơn. Hạnh phúc mỉm cười với gia đình họ. Chồng làm ở Trung tâm Văn hóa tỉnh, vợ dạy nhạc ở Trường Cao đẳng Sư phạm tỉnh; con gái, con trai khoẻ mạnh, ngoan ngoãn, học giỏi. Vân và hai con là nguồn lực cho Thế Dương sáng tạo.

Tác giả: Nguyễn Văn Tông

Kích thước: 14,5 x 20,5

50,000

Liên hệ ngay

Đêm trước ngày đưa tranh đi tham gia triển lãm mỹ thuật khu vực miền núi do tỉnh bạn đăng cai, họa sĩ Thế Dương không sao chợp mắt được. Con mắt khó ngủ đã đành, đằng này cả thân hình cao 1,67 mét, nặng gần 70 ki-lô-gam cũng thao thức không yên. Hết nằm ngửa lại trở nghiêng bên nọ, bên kia cũng chỉ được một lúc. Liếc sang bên cạnh, Thế Dương thấy Vân - người vợ luôn chăm chút cho sự nghiệp của chồng dường như chẳng bận tâm gì, nhịp thở nhẹ nhàng khiến bộ ngực vun cao lên xuống đều đều. Gái hai con đang ở độ tuổi hồi xuân nên còn giữ được nét xuân sắc. Thế Dương nhớ đến những ngày trước kia, khi đó Thế Dương đang thực tập chuẩn bị tác phẩm tốt nghiệp, khéo cho ông giời xe duyên kết phận cho chàng họa sĩ tương lai gặp cô sinh viên Trường Cao đẳng Sư phạm Nhạc - Họa Trung ương cũng thực tập tại một trường trung học phổ thông gần đấy. Hôm ấy, Thế Dương đang mải mê vẽ những nếp nhà nép dưới sườn núi in bóng xuống dòng suối trong xanh, rì rào chảy thì toán học sinh ùa ra xúm quanh xem họa sĩ vẽ, chúng đùn đẩy nhau làm giá vẽ của Thế Dương đổ kềnh. Thế Dương định quát đuổi chúng đi chỗ khác chơi để mình yên tĩnh vẽ thì Vân đến. Cô dựng giá vẽ lên, giọng nhỏ nhẹ: "Cho em xin lỗi! Học sinh nghịch quá!". Thế Dương sững người. Ở đâu mà xuất hiện cô gái thánh thiện thế không biết? Lúng túng, Thế Dương kịp đổi giọng: "Nhất quỷ nhì ma… mà, cô không phải bận tâm đâu!". Đám học trò tản đi chỗ khác. Hai người quen biết nhau từ đấy. Từ quen thành thân, từ thân dẫn đến tình yêu. Yêu nhau, những ngày nghỉ, Vân đến phòng Thế Dương xem tranh và còn làm người mẫu cho Thế Dương vẽ. Hai người ra trường cùng năm. Gia đình Vân có điều kiện xin cho Vân dạy học ngay thành phố nhưng Vân đi theo tiếng gọi của tình yêu cùng Thế Dương lên miền núi. Cuộc sống bình dị của đôi vợ chồng trẻ hiền hòa trôi. Trong ngôi nhà nhỏ luôn đầy ắp những lời yêu thương. Cũng có đôi lần giận hờn nhưng chỉ như mưa bóng mây thoáng qua cho họ hiểu nhau hơn, cuộc đời thêm ý nghĩa hơn. Hạnh phúc mỉm cười với gia đình họ. Chồng làm ở Trung tâm Văn hóa tỉnh, vợ dạy nhạc ở Trường Cao đẳng Sư phạm tỉnh; con gái, con trai khoẻ mạnh, ngoan ngoãn, học giỏi. Vân và hai con là nguồn lực cho Thế Dương sáng tạo.

Có lẽ khuya lắm rồi, Thế Dương với tay qua người Vân lấy chiếc di động trên kệ đặt đèn ngủ xem giờ. Ba giờ bốn mươi phút. Gần giữa canh tư rồi. Hôm gửi file ảnh chụp tranh để Ban tổ chức xét chọn tham gia triển lãm, Thế Dương cũng có tâm trạng như thế này. Chờ đợi cũng là một thử thách. Vân trở mình, quay mặt nghiêng về phía chồng: "Anh không ngủ được à?". "Không ngủ được!". "Cố ngủ một chút, mai còn mang tranh đi dự triển lãm". "Ừ!". Thế Dương quàng tay kéo vợ về phía mình, thì thào: "Tranh của anh nhất định đoạt giải vì có em chăm sóc, động viên". "Em thấy mấy tranh của anh bức nào cũng đẹp. Nó cứ lấp la lấp loá. Em thích nhất bức tranh "Chiều về!". "Khi vẽ tranh đó, anh chỉ nghĩ đến em thôi!". Đúng vậy, Vân cứ hiện hữu trong đầu Thế Dương, nhất là khuôn mặt và đôi mắt. Anh định vẽ khuôn mặt người phụ nữ Mông trong tranh sạm nắng gió nhưng không sao làm được. Có lẽ do tình yêu của anh với vợ quá nồng nàn và nhiều lần Vân làm mẫu cho anh vẽ trong trang phục truyền thống của phụ nữ dân tộc thiểu số nên từ trong sâu thẳm trí tưởng tượng đã điều khiển cảm hứng sáng tác của anh, khiến anh hễ vẽ tranh nào có hình ảnh người phụ nữ là có nét của Vân. Bức tranh "Chiều về" cũng theo cái tuýp ấy. Vân như nhập vào người phụ nữ Mông địu con, đang bước từng bước xuống dốc núi, đôi tay mê mải tước từng sợi lanh, mặt ngoảnh lại áp sát vào khuôn mặt hồng lên dưới ánh chiều tà của đứa con trai địu sau lưng đang nhoài người nhìn qua vai mẹ nhoẻn miệng cười. Thế Dương phóng cọ theo cảm hứng của trái tim. Tâm huyết Thế Dương dồn vào bức tranh này.


- Tình tranh 5

- Người hành khất 14

- Độc thoại 28

- Mối tình Đại Lải 36

- Người đàn ông còn lại trong nhà 49

- Học viên 63

- Nắng ấm sân trường 70

- Cậu bé bán bánh mỳ 83

- Bến đợi 99

- Cuộc gặp không ngờ 116

- Bác sĩ của tuổi thơ 127

- Thằng ở "U sáu lăm" 136

- Bà đỡ 145

- Áp thấp 164

- Lão Phỉnh 170

- Người Phố Ma 182

Reviews

There are no reviews yet.

Be the first to review “Bến đợi”