Trích đoạn
Phố gầy
Đêm lạnh giá, ta đếm bước chân dọc theo từng con phố, chợt nhận ra phố quá hao gầy.
Phố gầy những hàng cây rụng lá, đứng trơ trọi cúi đầu như đoái thương những mùa xanh tốt. Phố gầy những dãy nhà cao vút, chông chênh dưới sức đè của muôn ngàn ý tưởng. Phố gầy những thanh âm của đêm vang vọng đến từng ngõ ngách, từng ngôi nhà, từng giấc ngủ chập chờn. Phố gầy những ánh đèn cao áp thao thức đến võ vàng, xanh xao. Phố gầy những bước chân khuya thập thững của kẻ lữ hành tha hương không tìm được chốn trú ngụ cho linh hồn, từng đêm ru mình vào cõi vô thực, hanh hao của phố.
Chỉ chừng ấy thôi cũng đủ để phố gầy thao thác. Phố khoác lên mình xống áo người thiếu nữ buồn. Phố mảnh mai, gầy guộc nghiêng mình nhận nắng, nhận mưa. Bao người đã đi qua, bao người ở lại dường như ai cũng có một tình yêu thầm lặng dành cho phố.
Nơi quán trà khuya vỉa hè, ta ngồi hít hà mùi thơm ấm nồng của chén nước đón từ tay bà cụ, thấy mình cũng hao gầy đi vì thương nhớ. Hương trà gợi nhắc một miền quê đẹp như cổ tích xa xưa. Giữa phố gầy nỗi nhớ khiến ta già nua những tuổi. Ta nhớ người nghệ sĩ lang thang của thế kỷ trước như nhớ cố nhân. Tự hỏi có khi nào trên chính con phố này ông đã viết nên những ca từ bất hủ: "Có đường phố nào vui cho ta qua một ngày/ Có sợi tóc nào bay trong trí nhớ nhỏ nhoi".
Phố ồn ào, vội vã nhưng có bao giờ phố vui? Bà cụ bán nước như đã ngồi đây từ kiếp nào để kể chuyện phố. Người thì cứ già đi còn phố gầy thêm theo năm tháng.
Ở thành phố này có biết bao con đường mang tên những người đã khuất. Ta lang thang từ đường Trần Phú sang Hoàng Diệu rồi lại rẽ vào Phan Đình Phùng, Nguyễn Tri Phương, lòng không khỏi trào dâng những xúc cảm. Còn đó chút chứng tích đền xưa, thành cũ, phảng phất bóng dáng những anh hùng thuở xưa. Những hàng xà cừ thay áo theo mùa đứng đó uy nghiêm trầm mặc nhắc người qua đường lòng tưởng nhớ về một thời đau thương, hào hùng của bao thế hệ. Phố như gầy thêm trong cái nhìn diệu vợi, xa xăm ngược về quá khứ.
Trở về căn phòng nhỏ khi đêm đã khuya lắm. Những ồn ã như lắng lại để nhường chỗ cho phố thở than. Phố cựa mình uể oải rồi thủ thỉ tâm tình những lời gan ruột. Ai đã từng lắng nghe phố vào lúc đêm khuya mới hiểu hết sự bình yên của phố. Phố không xô bồ, vội vã mà đầy dịu dàng, trắc ẩn.
Nơi nào đó trong thành phố này ta đã để lạc mất người ta yêu. Phố bé nhỏ bỗng trở nên mênh mông khi chúng ta sống cùng thành phố mà có bao giờ gặp lại. Phố như gầy thêm khi chứng kiến những chuyện tình dang dở. Và đêm nay, phố gầy hơn trong tiếng mưa rơi!
...





Reviews
There are no reviews yet.