Những ngày thơ ấu chưa xa

Con thuyền nhỏ tròng trành lắc lư theo nhịp đẩy mái chèo, sóng dạt ra đằng sau tạo thành những lỗ xoáy ngời ánh nước, vỗ oạp… oạp vào mạn thuyền. Ba anh em tôi nằm chèo queo trong mui, im lặng. Ba tôi lầm lũi chèo một mình, mẹ tôi đang bán ở cửa hàng thương nghiệp tại chợ Hà Khương không về kịp. Ba tôi nóng ruột chèo nhanh cho kịp đêm nay. Phía cảng Đại Linh pháo sáng đỏ trời. Tiếng máy bay ầm ì vòng đảo gần xa. Bỗng nhiên, những ánh chớp lóe sáng, chừng một giây sau là tiếng nổ kinh hoàng và những cột khói xám ùn đẩy lên trời. Con Hồng em tôi lồm cồm ngồi dậy dụi mắt rồi lại nằm xuống, nó thức giấc bởi những tiếng bom nổ vừa rồi.

Tác giả: Nguyễn Duy Hiến

Kích thước: 13 x 19

46,000

Liên hệ ngay

Trích đoạn

      
1

Con thuyền nhỏ tròng trành lắc lư theo nhịp đẩy mái chèo, sóng dạt ra đằng sau tạo thành những lỗ xoáy ngời ánh nước, vỗ oạp... oạp vào mạn thuyền. Ba anh em tôi nằm chèo queo trong mui, im lặng. Ba tôi lầm lũi chèo một mình, mẹ tôi đang bán ở cửa hàng thương nghiệp tại chợ Hà Khương không về kịp. Ba tôi nóng ruột chèo nhanh cho kịp đêm nay. Phía cảng Đại Linh pháo sáng đỏ trời. Tiếng máy bay ầm ì vòng đảo gần xa. Bỗng nhiên, những ánh chớp lóe sáng, chừng một giây sau là tiếng nổ kinh hoàng và những cột khói xám ùn đẩy lên trời. Con Hồng em tôi lồm cồm ngồi dậy dụi mắt rồi lại nằm xuống, nó thức giấc bởi những tiếng bom nổ vừa rồi.
      
Tôi mang máng nhớ lại cái trưa mồng 5 tháng 8 vừa rồi, đang chơi bên nhà bác Lật bỗng nghe tiếng ràn rạt trên đầu. Lúc đó tôi mới vừa năm tuổi đã biết gì về máy bay, bom đạn đâu. Thấy mấy người nằm xuống, xong lại lồm cồm đứng lên hớt ha hớt hải chạy tìm chỗ núp. Tôi nghe tiếng chân chạy huỳch huỵch đằng sau và tiếng la lớn: "Thằng Tú con anh Luyện sao lại ở đây một mình?". Chú Học bế thốc tôi nhảy xuống cái hầm miệng tròn như chiếc thùng phuy. Chú với tay đậy nắp lại, ngột ngạt khó chịu tôi khóc to gọi ba, mẹ và anh Tuấn tôi. Hôm đó ba tôi đang trực ở trạm y tế xã.
      
Sau này, lớn lên tôi mới biết đó là ngày mồng 5 tháng 8 năm 1964, sau khi dựng lên "sự kiện Vịnh Bắc Bộ", đế quốc Mỹ sử dụng không quân đánh phá một số vùng ven biển miền Bắc mà quê tôi là một trong mấy nơi chúng ném bom đầu tiên. Ba tôi kể: Lúc đó ta chưa bố trí pháo cao xạ bảo vệ bến phà Đại Linh 1 và cảng Đại Linh. Chỉ có ba chiếc tàu hải quân đối phó với bốn chiếc máy bay giặc Mỹ. Chúng nhào xuống thả bom, bắn rốc két, mặt nước sông Đại Linh sôi sùng sục, bốc khói. Những cột nước cao hàng chục mét vây quanh ba chiếc tàu hải quân. Bên mình thương vong quá nhiều, một trong ba chiếc bị trúng rốc két địch bốc cháy. Còn lại hai chiếc vừa bắn trả quyết liệt, vừa chạy lên mấy hang đá ở thượng nguồn sông Đại Linh để tránh địch... Hôm đó ta bắn rơi một chiếc F-4. Ba tôi cùng cánh dân quân xã Môn Giang và quân y chuyển các chú bộ đội bị thương và hy sinh trên tàu xuống hai chiếc thuyền nan đưa nhanh vào bờ. Cả những người đang làm nhiệm vụ ở cảng Đại Linh bị thương và hy sinh cũng được cáng vào nhà kho đội Bốn của làng Quýt. Số bị thương được băng bó, cứu chữa. Số hy sinh chuyển về chôn cất ở cồn cát làng Na.

Reviews

There are no reviews yet.

Be the first to review “Những ngày thơ ấu chưa xa”