Tự khúc trường sa

NGÀY TÔI ĐẾN, TRƯỜNG SA ĐÃ RỢP MÁT BÓNG cây, chạm cột mốc bỗng thấy mình mắt ướt. Những con sóng chồm lên, chồm lên rồi khóc oà trên cát. Gió biển mặn mòi trong ánh mắt tìm nhau. Những bàn tay nắm níu những bàn tay, trời đất quê hương gần gụi quá… Trường Sa như phép lạ. Nụ cười trên sóng mênh mang. Chúng tôi vượt hàng trăm ngàn hải lý trong đêm, để thấy nắng, thấy gió Trường Sa là thế. Ơi cột mốc tiền tiêu như thể. Một lời thề trang nghiêm. Lời thề chủ quyền của nước Việt Nam, như lời thề cha ông ta thuở trước. Rền vang Nam quốc sơn hà… Biển đảo của ta, thân thương như giữa lòng đất mẹ. Một nhúm đất trước trùng dương lặng lẽ. Biết bao người đổ máu giữ ngày đêm.

Tác giả: Quỳnh Vân

Kích thước: 13 x 19

0

Liên hệ ngay

Tự khúc Trường Sa


        NGÀY TÔI ĐẾN, TRƯỜNG SA ĐÃ RỢP MÁT BÓNG cây, chạm cột mốc bỗng thấy mình mắt ướt. Những con sóng chồm lên, chồm lên rồi khóc oà trên cát. Gió biển mặn mòi trong ánh mắt tìm nhau. Những bàn tay nắm níu những bàn tay, trời đất quê hương gần gụi quá… Trường Sa như phép lạ. Nụ cười trên sóng mênh mang. Chúng tôi vượt hàng trăm ngàn hải lý trong đêm, để thấy nắng, thấy gió Trường Sa là thế. Ơi cột mốc tiền tiêu như thể. Một lời thề trang nghiêm. Lời thề chủ quyền của nước Việt Nam, như lời thề cha ông ta thuở trước. Rền vang Nam quốc sơn hà… Biển đảo của ta, thân thương như giữa lòng đất mẹ. Một nhúm đất trước trùng dương lặng lẽ. Biết bao người đổ máu giữ ngày đêm.

        Để biển trời Tổ quốc bình yên. Anh lính rađa mắt thần canh sóng. Giữa những chiều biển động, rưng rưng nỗi nhớ sâu đằm. Trường Sa đêm không trăng, tiếng mưa thì thầm trên cát. Những mầm cây khô khát, một ngày bỗng hoá non tơ. Thèm một lời ru ầu ơ khi nghe tiếng gà gọi sáng. Ơi một dải đường băng thầm lặng, bồi hồi đón những cánh bay. Cánh én ngang trời, cánh én làm thơ. Người lính Trường Sa dệt tình yêu trên sóng. Khay đất tăng gia bên bờ biển vắng, trái bàng vuông cho nỗi nhớ quay đều.

        Trường Sa thân yêu. Nơi ấy bạn bè tôi ở đó. Những chàng trai da đen, tóc đỏ. Tựa cây phong ba chắn sóng giữ làng. Trường Sa không phải trái bàng, sao ta quay chiều nào cũng tím? Tím nỗi nhớ mong một ngày tàu đến. Lá thư tình cho lính trẻ xôn xao. Cháy bỏng trong đời một nỗi ước ao, khoảng cách chia xa, xin đừng xa thêm nữa. Tím nỗi chờ mưa vào ngày biển khát. Câu hát đa tình câu hát chửa lên ngôi. Trường Sa của tôi, sao chưa xa mà đã nhớ, cứ vẩn vơ hoài trước cây dừa tướp lá, bên gốc xoan đào lấm tấm nở hoa. Tiếng trẻ đọc bài lẫn trong lời ca, nghe âm vang cả vùng biển ấm. Tôi đi giữa khung đời mở rộng, chẳng thể ngờ đang ở giữa trùng khơi. Trường Sa của tôi, đất mẹ sinh sôi, bời bời gió cát, đá san hô nhọn sắc, gót chân trần xa xót nỗi gian truân. Thương ngọn mùng tơi níu bờ dậu biếc, cánh bướm vàng bên hoa muống đung đưa.

        Trường Sa ban trưa, cây tròn bóng mát, tiếng gà xao xác, tán bàng vuông như chiếc ô trời. Này Phan Vinh, Trường Sa Đông, Trường Sa Tây ơi, đảo như mâm xôi nổi trên mặt nước. Thương cây bão táp, dùng dằng chân bước An Bang. Yêu cả vầng trăng, ngời ngời đêm Tiên Nữ. Nỗi nhớ không bao giờ cũ, khi ta đi qua đảo Thuyền Chài. Ước một sớm mai, mặt trời thôi thả lửa, thuỷ triều ngừng dâng những con sóng bạc đầu, cho lính Nhà giàn đón tàu bằng niềm vui thơ trẻ. Nếu có phép màu, tôi muốn biến vạt muống biển kia thành vườn hồng lộng lẫy. Rồi sẽ hái từng bông lặng lẽ, tặng cho người lính đảo kiên trung. Thiêng liêng như tặng trái tim mình cho tình yêu duy nhất. Này em gái văn công vừa hát, sao miệng cười mà khoé mắt rưng rưng? Bốn phía trời mây đêm tối mịt mùng, mắt em là ngôi sao sáng nhất. Em đến nơi đây mang theo tình đất. Mang cả tình người và những bản tình ca. Trân trọng giao hoà cùng những người dệt hoa trên mặt sóng.

        Neo bám vào bão giông, đối mặt cùng sóng gió, dám đương đầu với trăm ngàn gian khó… Họ chính là những cột mốc tiền tiêu. Tôi đang viết về Trường Sa thân yêu, về những trái tim và con người bình dị. Trường Sa đó trùng trùng dâu bể, vẫn vững vàng trong tư thế hiên ngang. Nơi người lính dẫu nước da đen sạm, mỗi môi cười vẫn hoá một vầng trăng. Thả neo nỗi nhớ dịu dàng, biển và đêm hát tình ca bất tử. Như những ngọn hải đăng cả ngàn đêm không ngủ, chúng tôi mãi thức cùng Trường Sa.

       

Reviews

There are no reviews yet.

Be the first to review “Tự khúc trường sa”