Chuyện tình người lính biển

Con tàu HQ rẽ sóng đưa đoàn thiếu nhi ra thăm biển. Đón chúng tôi từ cầu tàu là thuyền trưởng “Rôbinxơn” – Tôi gọi thế vì chú có mái tóc xoăn bồng bềnh và các chiến sĩ mặc quân phục. Hướng dẫn đoàn là một anh lính cao ráo, dáng thư sinh. Chúng tôi theo anh lên boong tàu, vòng trong vòng ngoài vây quanh. Chị Tâm – phụ trách đoàn, người thấp bé đứng sát anh không nhìn thấy mấy đứa tôi đứng xa tít vòng ngoài.
Đi về phía mũi tàu, tôi lặng mình ngắm mặt biển xanh trong như một tấm gương màu ngọc bích. Cánh hải âu nghiêng nghiêng chao liệng đón bình minh biển, thi thoảng ném mình trên ngọn sóng êm. Những cánh buồm no gió, những tiếng sóng vỗ mạn tàu, những cánh buồm dơi căng phồng màu nâu đỏ đang lướt nhẹ nhàng trong mùa chài lưới, mùa biển lặng, sóng êm… Biển mang màu thu trữ tình lãng mạn.

Tác giả: Nhiều tác giả

Kích thước: 14,5 x 20,5

44,000

Liên hệ ngay

Trích đoạn nội dung

        CHUYỆN TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN

                                                                                                   Lê Thị Bích Hồng


        Con tàu HQ rẽ sóng đưa đoàn thiếu nhi ra thăm biển. Đón chúng tôi từ cầu tàu là thuyền trưởng "Rôbinxơn" - Tôi gọi thế vì chú có mái tóc xoăn bồng bềnh và các chiến sĩ mặc quân phục. Hướng dẫn đoàn là một anh lính cao ráo, dáng thư sinh. Chúng tôi theo anh lên boong tàu, vòng trong vòng ngoài vây quanh. Chị Tâm - phụ trách đoàn, người thấp bé đứng sát anh không nhìn thấy mấy đứa tôi đứng xa tít vòng ngoài.

        Đi về phía mũi tàu, tôi lặng mình ngắm mặt biển xanh trong như một tấm gương màu ngọc bích. Cánh hải âu nghiêng nghiêng chao liệng đón bình minh biển, thi thoảng ném mình trên ngọn sóng êm. Những cánh buồm no gió, những tiếng sóng vỗ mạn tàu, những cánh buồm dơi căng phồng màu nâu đỏ đang lướt nhẹ nhàng trong mùa chài lưới, mùa biển lặng, sóng êm... Biển mang màu thu trữ tình lãng mạn.

        Tôi chào đời trong một ngày biển động, vào ngày hè chói trời phượng đỏ. Là trái kết tình yêu nồng thắm với biển. Tố chất biển thấm vào tôi tới từng mạch máu. Tuổi thơ tắm mình trong hương biển mặn mòi, nồng nàn gió nồm nam, rì rào tiếng sóng hát. Tôi lớn lên trong tình yêu của biển. Biển se duyên cho mẹ - một kỹ sư thủy sản với ba - một sĩ quan hải quân gắn bó với biển, triền miên với những chuyến tàu. Biển dậy sóng, đánh thức trái tim yêu của mẹ - người con gái làng quan họ có "sông Cầu làm bao xanh" yêu ba và yêu biển. Biển có mặt, chứng kiến thời khắc hạnh phúc ngọt ngào. Đám cưới người lính biển rất đặc biệt. Lễ rước dâu trên chiếc tàu HQ, những chiến sĩ mặc quân phục xếp thành hàng trên cầu tàu. Ba nổi bật trong bộ quân phục sĩ quan, bên mẹ duyên dáng trong tà áo dài xanh. Ba tặng mẹ bó hoa cô dâu kết từ chùm phượng đỏ và cài lên mái tóc dài phủ kín tấm lưng thon chùm hoa móng rồng - hoa của núi, của biển. Biển dịu êm như lời thủ thỉ, tâm tình. Biển dào sóng chúc phúc cho đôi uyên ương. Ba mẹ ngập tràn trong niềm vui, hạnh phúc. Chưa trọn nửa tháng bên nhau, ba được lệnh đi B...

        Ba nhận nhiệm vụ đặc biệt trong Đoàn tàu Không số. Giấu mẹ nhiệm vụ vinh quang và cực kỳ nguy hiểm. Tàu xuất bến từ bến tàu Không số K15 dưới chân đồi Nghinh Phong. Đúng lúc ấy, mẹ cũng đang khảo sát ngư trường gần đó. Nhưng vì nhiệm vụ, tuyệt đối bí mật, ba lặng lẽ chào đất liền, lỗi hẹn với mẹ, lên tàu hướng về Nam. Sau này bác Kiên - Thuyền phó tàu kể lại, mẹ mới hay ba là một chiến sĩ trong đội quân "cảm tử". Có rất nhiều chuyến hàng cập bến an toàn, chuyến tàu về sau bị địch phát hiện. Các chiến sĩ trên tàu nổ súng cùng lực lượng bảo vệ trên bờ thu hút địch. Nhưng rất khó vượt qua. Chi bộ lên phương án... hủy tàu. Chỉ có ba và chú Trung thợ máy biết vận hành kíp nổ. Chú chưa có gia đình riêng, muốn nhận nhiệm vụ này, nhưng mệnh lệnh đã phát. Ba yêu cầu tất cả phải rời khỏi tàu. Bác Kiên nấn ná... Chỉ một mình ba trên con tàu đầy vũ khí, chiến đấu đến phút cuối cùng. Một vùng chớp đỏ thẫm bùng sáng... Một tiếng nổ lớn làm chấn động biển… Bác Kiên cùng các chiến sĩ nhìn về tàu... lặng người. Nước mắt xót muối mặn.

        Mẹ thường đưa tôi ra biển. Hai mẹ con hì hụi đắp lâu đài cát. Mẹ lặng lẽ đứng trước biển. Cứ vào hè, mẹ lại thả chùm phượng đỏ xuống biển. Sóng đẩy chùm hoa ra xa, đôi mắt mẹ ậng nước. Ôm tôi vào lòng, má tôi nóng hổi giàn giụa nước mắt mẹ. Lớn lên tôi mới hiểu được lòng mẹ, mới biết nguyện ước xin ở lại nơi này, từ chối về Hà Nội khi được Bộ điều động. Mẹ muốn ở gần biển, lưu giữ tình yêu và những kỷ niệm ít ỏi về cha... Mẹ con tôi đã trở thành người con của biển…

        - Các em biết không, Hạ Long có rất nhiều truyền thuyết...

        - Bé đang nghĩ gì thế?

        Tôi giật mình quay lại. Là anh lính thuỷ hướng dẫn đoàn. Bất ngờ. Bối rối. Anh cười hiền hiền. Đàn ông gì mà lúm đồng tiền xoáy tròn lũm má. Thấy anh quan tâm đến tôi, nét mặt chị Tâm không vui. Từ lúc lên tàu, tôi thấy chị cứ quấn quýt bên anh. Anh say sưa kể về biển. Quả là anh có duyên kể chuyện. Người này mà làm MC thì được lắm. Theo hướng tay anh, trước mắt chúng tôi là hai hòn núi bên nhau:

        - Các em thấy hai hòn núi đó gọi là hòn Trống Mái...

        - Nếu cho đặt tên, em sẽ gọi là "núi chồng, núi vợ". - Anh bất ngờ trước câu nói của tôi.

        Đi hết động Thiên Cung, tàu dừng lại trước hang Đầu Gỗ.

        - Chúng ta đang ở trước hang Đầu Gỗ. Tên gọi này gắn với việc Trần Hưng Đạo chỉ huy giấu các cọc gỗ trước khi đem đóng xuống lòng sông Bạch Đằng... Nhìn lại lịch sử dân tộc, các em sẽ thấy có tới hai phần ba cuộc chiến tranh kẻ thù sử dụng đường biển để tiến công xâm lược nước ta. Những chiến công của ông cha ta trên biển đã chứng minh sự thông minh, tài trí...

        Bỗng nhiên tàu chồm lên lướt trên đầu ngọn sóng, những vệt nước trắng xoá cuồng nhiệt đã trở nên tít tắp, để lại tiếng rền động hùng dũng âm âm trên vách đá. Rồi con tàu chao đảo, chòng chành. Anh lính thuỷ nói:

        - Sóng lừng đấy. Các em bám chắc thành tàu nhé!

        Anh chưa nói dứt câu, người tôi bỗng nôn nao, choáng váng. Nhìn nét mặt tím tái của tôi, chị Tâm chẳng hỏi lấy một câu. Anh vội vàng xin phép chú "Rôbinxơn" dìu tôi xuống khoang thuỷ thủ.

        Chưa kịp đến nơi, tôi nôn thốc nôn tháo. Anh hứng trọn "sản phẩm" của tôi. Tôi mềm lả, èo oặt đổ trên cánh tay anh... Đỡ tôi xuống chiếc giường sắt, anh luýnh quýnh lấy khăn lau, nước uống... Run run, tháo mãi mới được chiếc khăn quàng đỏ. Còn áo... dây bẩn cả nhưng anh không dám... Tôi mê man, rã rượi như tàu lá héo. Anh lấy áo đưa tôi:

        - Bé mặc tạm chiếc áo này của anh! - Anh đi ra, khép cửa phòng lại.

        Trở vào, tôi vẫn nằm bẹp, không đả động gì tới áo.

        - Bé thay áo để anh giặt cho khô! - Anh lại đi ra lần nữa.

        - Xong chưa? Anh vào nhé? - Tiếng vọng từ bên ngoài.

        Im lặng. Anh đứng chờ. Lại tiếng vọng từ ngoài:

        - Anh vào được chưa? Hay anh gọi chị phụ trách giúp?

        Một lát sau chị bước vào phòng. Bước chân nặng trình trịch. Chị chun mũi, đay đả:

        - Em không nên nằm đây để làm phiền người khác!

        Tôi bật dậy. Lảo đảo. Lại ngã vật xuống... Rồi lại ngồi dậy. Tôi tỉnh lại nhờ "gáo nước lạnh" của chị:

        - Chị ra ngoài, để em thay áo!

        Chị trở ra. Một lát thấy anh vào. Anh xoa dầu hai bên thái dương cho tôi. Anh hì hụi dọn dẹp, lau chùi, mang đồ bẩn đi giặt.

        Đỡ hơn, tôi quan sát "nhà" của anh. Ngay đầu giường là bức họa chiến sĩ hải quân bồng súng giữ đảo với dòng chữ "Hoàng Sa, Trường Sa của chúng ta". Tôi ngọ nguậy trong chiếc áo lính thủy. Mùi mồ hôi biển. Hơi con trai... Một lát sau, anh quay lại, trên tay cầm chiếc bánh mỳ. Anh đưa tôi viên thuốc:

        - Bé đỡ chưa? Ngậm viên thuốc này sẽ dễ chịu hơn. Lần đầu ra biển anh cũng vậy! Chắc là đói rồi phải không?

        Anh bẻ nửa bánh mỳ đưa tôi. Khi chạm đôi mắt của anh, tôi luống cuống đánh rơi. Bối rối. Ngượng nghịu... lúc nãy... trên cánh tay anh. Tôi đỏ mặt. Cảm giác đó vẫn còn rõ lắm...




       

        MỤC LỤC


        1. CHUYỆN TÌNH NGƯỜI LÍNH BIỂN

        LÊ THỊ BÍCH HỒNG 5

        2. Ốc gió

        TRẦN CHIẾN 23

        3. Rơi xuống biển cả

        MA VĂN KHÁNG 56

        4. Cá vàng

        ANH NGUYÊN 70

        5. Biển nổi giận

        BÃO VŨ 81

        6. Cuộc vượt biển

        TRƯƠNG ANH QUỐC 95

        7. Hoa biển

        NGUYỄN XUÂN THỦY 108

        8. Biển khóc

        LÊ MẠNH THƯỜNG 131

        9. Cây bàng vuông

        LÊ HOÀI LƯƠNG 155

        10. Phía sau người lính biển

        NHỤY NGUYÊN 172

        11. Lính thủy nhà giàn

        DƯƠNG DUY NGỮ 184

        12. Cha và con là lính Trường Sa

        TRIỆU MỸ NGỌC 193

        13. Trên chuyến tàu Trường Sa

        BÍCH NGÂN 200

        14. Bão trong lòng biển

        NGUYỄN THÀNH TÀI 218

       


 

Reviews

There are no reviews yet.

Be the first to review “Chuyện tình người lính biển”