Trích đoạn
NGHIỆP BIỂN
Trước lúc vào nghiệp văn có thời tôi sống bằng nghề biển. Cũng may cho tôi là mới dính với nghề biển chứ chưa mang cái "nghiệp biển" vào thân bởi lẽ tôi không có năng khiếu nghề biển. Tôi không sinh ra ở bên cọc chèo, nhúm nhau thai của tôi không ném xuống biển nhưng lại được chôn xuống cát như một đoạn dây neo loằng ngoằng, biến thành con giun đất bò qua những nấm mộ của những người chết biển trong dòng họ tôi. Không biết những vong linh thiêng liêng ấy có ám ảnh tôi không mà cho đến bây giờ tôi vẫn chưa trả hết nợ biển, ít nhất là trên những trang viết.
Ở cạnh nhà tôi có một ông thợ mộc có cái nghề "cha truyền, con nối" là đóng quan tài! Nhưng chỉ đến đời ông thôi. Còn đám con cháu "chuyển kênh" từ lâu. Nói thật, nhiều lúc tôi cứ sợ cái tiếng búa chan chát, tiếng lưỡi cưa xoèn xoẹt, tưởng như cưa xương, rút tuỷ mình. Gặp đám thanh niên trai tráng bắp thịt nổi gân cuồn cuộn đến chơi, ông cụ bưng một vò rượu ra cho đám ngư dân ấy uống và cứ nheo nheo ngồi ngắm từng người một. Thấy lạ tôi hỏi: "Này ông, sao ông cứ nhìn như muốn mổ xẻ họ ra vậy?". Ông cụ thủng thẳng nói làm tôi rụng thót tim: "Tao đang "đo áo" cho họ đó. Bề ngang thì gần bằng nhau nhưng có thằng cao, thằng thấp, phải ước lượng mà đóng chứ không thì có mà "lỗ ván". Ông cụ ấy có một trí nhớ tuyệt vời về những ngày giỗ của những người chết biển trong làng. Có ngày mấy chục nhà làm giỗ. Những cơn bão bất ngờ dân quê tôi quen gọi là "lốc" mà có khi nhà khí tượng báo không kịp, không chính xác. Thường, cánh đàn ông hay đến hỏi ông: "Tháng này có giỗ nhà ai?". Nhiều lúc tôi thấy ông ngồi lẩm nhẩm tính toán mua thêm ván mà không khỏi giật mình. Những ngày đó ông làm việc thâu đêm, đóng quan tài xếp chật nhà. Quả nhiên, tháng đó có bão to và bất ngờ thật. Bão đi qua không đáng sợ bằng lúc gió trở chiều quay lại. Lúc đó dân biển thường chủ quan. Con quái vật này giấu mình thật khéo sau cái lặng ngắt để tung cái vòi bạch tuộc ra nhặt lấy từng mạng người như nhặt từng hòn sỏi vậy. Cơn bão năm 1996 đã làm cho hàng trăm bè mảng dân Thanh Hoá trôi la liệt vào cửa lạch làng tôi. Tất cả những người chết biển tội nghiệp ấy đều lấy dây trói chân, trói tay mình vào nhau, cho khỏi mất xác. Dân làng tôi vớt lên, ông cụ vừa đóng quan tài vừa khóc cũng không kịp, có người phải bó chiếu. Mà cái quan tài của ông đóng cũng lạ, bao giờ cũng rộng hơn người thường vì người chết dầm trong nước cứ trương phình to lên. "Nghĩa tử là nghĩa tận", dân biển vớt được người chết làm ma chay chu đáo lắm. Những thuyền ấy sau này thường gặp được nhiều "lộc" trong làm ăn. Gặp ông cụ, tôi không dám hỏi: "Dạo này, bác làm ăn có khá không ạ?". Như câu chào cửa miệng với người khác.
Và cái nghề của ông cũng dính với "nghiệp biển" của dân làng tôi, chỉ có ở đây ông mới "ăn nên, làm ra". Còn tôi, tôi cứ mong sao cho ông "thất nghiệp".
…….





Reviews
There are no reviews yet.