Cơm vua

Tác giả: Đỗ Việt Nghiệm

Kích thước: 14,5 x 20,5

36,000

Liên hệ ngay

TRÍCH ĐOẠN


          TIẾNG SÓNG


 


           Chỉ một lát nữa thôi bộ phim sẽ được bấm máy, Hải miên man nghĩ khi một mình di dọc theo bãi biển, Hải cũng biết dây không phải là bộ phim dễ xơi, mặc dù kể từ khi tốt nghiệp đạo diễn ở nước ngoài về anh đã cho ra đời những bộ phim gây được tiếng vang lớn trong giới chuyên môn, và được quần chúng đón nhận nồng nhiệt. Kịch bản trong phim cũng phác họa những số phận quá nghiệt ngã, lại dựa vào chính câu chuyện xảy ra tại gia đình anh. Cái cảm giác gai gai, sờ sợ, cứ bảng lảng đâu đó lúc thì xa khi lại gần. Nhưng anh có cơ sở để tự tin, tất cả những gì anh đang dàn dựng, đều lấy từ tư liệu truyền thống của Quân chủng Hải quân, từ lời mẹ anh kể và bằng linh cảm nghề nghiệp. Anh công phu vào Nam ra Bắc tìm kiếm, lựa chọn trong nhiều tháng trời mới có được một dàn diễn viên thật sự như ý. Anh còn mời gọi được cả "cố vấn quân sự", một vị đại tá dày dạn kinh nghiệm xông pha trận mạc trong chiến tranh ở chiến trường miền Nam Trung Bộ. Đa số diễn viên họ còn rất trẻ và có hoài vọng say mê nghề nghiệp, nêu bộ phim thành công chắc chắn trong số họ biết đâu nhiều người bay cao, bay xa, nổi tiếng trên con đường nghệ thuật.

            Cũng như bao nhiêu người khác, anh cùng đoàn làm phim khi mới đặt chân tới vùng đất này, việc làm đầu tiên là đến thắp hương, đặt vòng hoa lên mộ kính viếng hương hồn các liệt sĩ đã hy sinh, xin phép vong linh họ hãy phù hộ cho đoàn làm việc thành công như mong muốn, Hải đưa tay sờ vào những dòng chữ được khắc trên bia đá, cái hơi lạnh của sương đêm toả ra làm tim anh như thắt lại đau nhói. Anh cố cầm lòng để khỏi bật lên tiếng khóc, ấy thế mà nước mắt lại cứ trào ra mặn chát cả bờ môi. Xong đâu đấy anh quay về nơi các nhân viên phục vụ, cùng phương tiện kỹ thuật đang chờ đợi và ê kíp diễn đã sẵn sàng. Trời sâm sẩm tối, biển xanh đen như tóc con gái, gió từ ngoài khơi xa thổi vào ào ạt nghe vi vu như tiếng hát ngàn đời của đại dương. Anh liếc nhìn đồng hồ rồi bước tới chỗ đứng của tổng đạo diễn. Một phát pháo hiệu vút lên giữa trời đêm, anh giơ tay khoát mạnh và tiếng anh vang lên dứt khoát: "Máy!".

            Biển Hòn Hèo như sôi lên chao đảo, chiến trường xưa được tái hiện thật hùng vĩ như trong kịch bản và trong trí tưởng tượng của anh. Tiếng gầm rú của máy bay phản lực, tiếng phành phạch của những chiếc trực thăng và tiếng xích sắt xe tăng ầm ầm lướt qua ống kính. Ngoài khơi, những chiếc tàu chiến đen trùi trũi đang từ từ tiến vào. Hàng chục ngọn đèn pha cực mạnh, sáng đến lóa con mắt quét qua quét lại. Lọt thỏm ở giữa là một con tàu bó nhỏ, dập dềnh không số, không tên, mỏng manh như chiếc lá. Đêm biển Nha Trang trời sáng trắng ánh đèn dù và những dường đạn lửa đan chéo nhau. Trên con tàu lạ đó những bóng người chạy qua chạy lại dựa vào các vật cản, bắn trả những khối thép khổng lồ vây quanh vô vọng, hình dáng họ nhập nhòa trong khói súng. Trên đài chỉ huy, Thuyền trưởng Phan Vĩnh đầu tóc xổ tung, mặt sạm đen, thân gầy hốc hác, đi đi lại lại. Chợt anh dừng lại bên người chiến sĩ lái tàu, người lính đó còn rất trẻ, tay vẫn nắm chặt vành vô lăng nhìn Vĩnh chờ đợi. Vĩnh úp bàn tay mình chồng lên tay đồng đội, hơi ấm của họ toả sang nhau như thay cho một lời thề. Một lời thề mà họ thề trước lúc xuống tàu lên đường nhận nhiệm vụ: "Quyết hy sinh!". Tiếng súng lại gầm lên dữ dội từ phía những con tàu địch ngày một gần hơn. "Còn sự lựa chọn nào không?". Một câu hỏi ứa máu khiến lòng Vĩnh đau thắt. "Không!". Đúng là không có lựa chọn nào khác nữa! Chỉ còn cách đó! Cách đó anh mới cứu được họ, rồi anh ra lệnh cho tất cả rời tàu. Giọng anh khản đặc trong tiếng sóng và tiếng gió. Khi cái bóng cuối cùng lao vút xuống lòng biển sâu, Vĩnh đứng trên boong nhìn theo giây lát rồi anh bước nhanh xuống hầm máy. Vài phút sau một tiếng nổ mạnh và biển Hòn Hèo cồn lên cơn sóng. Biển như bị xé tan giữa không gian đỏ ối một màu lửa, con tàu dần biến mất trong đêm mênh mông sóng.

            "Cắt!". Hải ra lệnh cúp máy. Nước mắt anh rịn ra làm nhòe đôi mắt kính, cảnh phim, tiếng nổ, hoàn toàn do chính anh dàn dựng thế mà anh cứ nghĩ nó như là thật. Phải chăng bố anh đã hy sinh trong một hoàn cảnh tương tự? Anh cảm giác cơn khát nước ứ lên đến cháy vòm họng, rồi anh cúi xuống lấy một chai nước suối mở nắp giơ cao uống ừng ực. Nước mát tràn ra đẩy mặt, khiến lòng Hải nhẹ vơi đi đôi chút.

            ...............

           

Reviews

There are no reviews yet.

Be the first to review “Cơm vua”