Vị đắng cải ngồng

Tác giả: Nguyễn Thị Tuyết

Kích thước: 13 x 19

30,000

Liên hệ ngay

  MỤC LỤC


      - Cải đắng hoa vàng 5

      - Đêm Mơ 20

      - Mẹ nuôi 37

      - "Vitamin gâu, gâu" 51

      - Mẹ chồng tôi 65

      - Trinh nữ 75

      - Hương ước họ Trịnh Đình 86

      - Làm gia sư 102

      - Tết đến 124

      - Hoa của đất 111

      - Trái cấm 134

      - Dì Hoàn 149

      - Gió quê 162

      - Ngôi sao ban chiều 180

      - Vị đắng cải ngồng 192


      Trích nội dung


 


Mẹ nuôi


      Đại tá Hoàng kiên nhẫn châm điếu thuốc lá nữa. Căn nhà tĩnh mịch chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc. Ông nhìn lên đã gần mười giờ đêm. Ông tranh thủ mở cặp tài liệu ra xem để giết thời gian nhưng hai tai ông vẫn ngóng ra ngoài. Có tiếng cửa mở rất khẽ. Hương, con gái ông bước vào. Thấy bố ngồi đó, cô lè lưỡi, tụt giày nhón chân đi đất vào. Không ngẩng lên, ông Hoàng hỏi:

      - Con đã về đó à?

      Hương nhanh nhảu thanh minh:

      - Vâng ạ! Bố ơi, con đến chào ba má nuôi... Con định về sớm. Ba má cứ nhất quyết giữ con lại ăn bữa cơm chia tay.

      Ông Hoàng ngẩng lên nhìn con chăm chú:

      - Sao lại thế? Sáng nay bố con mình đã đi chào mẹ nuôi con rồi mà. Kế hoạch là chiều nay con về quê chơi với bà rồi lên thẳng trường học mà...

      Hương biết bố không hài lòng. Cô lại gần bố giở bài nũng nịu:

      - Bố! Không phải mẹ Hòa... Ba Tính, má Liên ở công ty xuất nhập khẩu cơ ạ!

      Ông Hoàng gấp tập hồ sơ, bỏ kính ra nhìn con nghiêm nghị:

      - Ông Tính giám đốc công ty, vợ là bà Liên trưởng phòng tài chính phải không?

      Thấy bố quan tâm, Hương yên lòng trò chuyện:

      - Vâng ạ. Ba Tính cho con tiền. Má Liên thì mua cho con mấy bộ quần áo...

      Ông Hoàng cắt ngang:

      - Còn gì nữa?

      Hương hiểu ý ông vội nói ngay:

      - Con không nhận ạ. Con chỉ cám ơn.

      Ông Hoàng hỏi tiếp:

      - Con còn những bố mẹ nuôi nào nữa?

      Nghe giọng ông đã có phần gay gắt, Hương ấp úng:

      - Dạ... thưa bố!

      Ông Hoàng đứng lên châm một điếu thuốc nữa đi lại bên cửa sổ và suy nghĩ. Con gái ông đang học ở trường Đại học An ninh. Mấy hôm nay nó về nghỉ tết. Con bé tíu tít đi với bạn bè, thăm người quen. Chiều nay ông muốn cho con về quê ăn tết với bà nội một ngày, ngày kia trở lại trường. Vậy mà nó cứ mải hết bạn bè lại đến bố mẹ nuôi... Ông hiểu, ông là đại tá, phó giám đốc sở công an thành phố, con Hương lại theo ngành cảnh sát, không ít người muốn nhận nó làm con nuôi. Có người vì nhớ ơn ông đã có lần cứu giúp. Có người quý nó thực sự. Nhưng cũng không ít người có ý đồ khác. Con bé trẻ người, tính hồn nhiên không hiểu được. Ông thấy khó nói cho con hiểu. Ông không muốn con ông sớm nhìn con người, cuộc đời đen tối. Nhưng ông cũng không yên lòng thấy con ông bước vào đời, bước vào ngành mà còn hời hợt, “nông như cái đĩa”. Ông để ý thấy con bé thường mang khoe bạn bè tấm ảnh bà nội, người mẹ đẻ của ông đã hi sinh. Nó giới thiệu đầy tự hào:

      - Đây là bà nội tớ. Bà tớ là công an hoạt động thời chống Pháp đã hi sinh.

      Nếu có cô bạn nào ngây thơ hỏi:

      - Ơ, thế hôm gì chúng mình về quê ăn ổi, ăn bòng ở nhà bà nội cậu đấy thôi?

      Con Hương lắc đầu:

      - Đấy chỉ là mẹ nuôi của bố mình thôi.

      Giọng con bé không mấy hào hứng. Ông nhận thấy nó rất quý bà mẹ nuôi của bố, một bà cụ già bình thường ở một bến sông quê, nhưng hình như nó không mấy tự hào về bà. Chia tay với mọi người, nó dành thời gian cho bạn bè, bố mẹ nuôi mình hơn là về quê với bà chăng? Vẫn điềm tĩnh, đại tá Hoàng không nóng giận mà bình tĩnh nghĩ cách. Ông chỉ bảo con:

      - Nhận bố mẹ nuôi không dễ dãi được đâu. Thôi con đi nghỉ đi. Mai bố con ta về quê.

      Hương sợ bố, len lén đi vào, trong lòng hậm hực. Sao người lớn cứ nghĩ rằng cần nghiêm khắc, thật nghiêm khắc với trẻ con, nếu không chúng sẽ hư? Ba mẹ nuôi rất tốt với mình, thế mà bố không đồng ý. Bà ở quê cũng là mẹ nuôi của bố, thì bố rất mực kính trọng. Bố nghiêm khắc quá với mình làm gì? Mình đâu còn là trẻ con?

      Hôm sau, ông Hoàng đưa con về thăm mẹ, bà cụ Na ở bến sông Hàn. Con Hương ùa vào ríu rít với bà một lúc rồi hỉnh mũi lên kêu:

      - Bà ơi, mùi bánh chưng! Thơm quá. - Nó tót ra vườn.

      Cụ Na cười móm mém nhìn theo cháu.

      - Cái Tí con, hễ về là leo cây. Bà còn để phần quả bưởi trên cây đấy!

      Ông Hoàng không có nhiều thời gian, ông vào ngay câu chuyện. Lúc lâu sau ông đứng lên nói:

      - Con thấy rất cần cho cháu. U giúp con u nhá!

      Cụ Na chậm rãi thở dài:

      - Chuyện cũ... nếu còn có ích cho con cho cháu thì u ngại gì. Con cứ đi đi.

      Ông Hoàng gọi con gái vào dặn dò rồi bước những bước dứt khoát ra đi. Bất kể điều gì, u ông đã gật đầu thì ông yên tâm.

      Chiều tối, hai bà cháu chuẩn bị vớt bánh chưng. Con bé lăng xăng bên bếp lửa rừng rực, nồi bánh chưng ùng ục sôi. Nó nhìn ra xung quanh, làng quê yên tĩnh đang chìm dần vào đêm nghe buồn buồn. Những con đom đóm đã thấy lập lòe sáng. Gió từ dòng sông mang hơi nước phả lên khá lạnh. Hương khoan khoái hít mùi lửa ấm nồng, lẫn mùi bánh thơm nức. Bà Na hẩy thêm trấu vào bếp cho bén. Chốc chốc bà lại rờ rẫm chân tay cháu và xoa xoa. Bà sợ có con muỗi và nghĩ cách vào chuyện:

      - Ờ, sông thì đẹp. Nhưng cũng dữ dằn, cay cực lắm cháu ạ. Nhớ cái ngày bà nhận bố cháu…

      Hương xoay phắt người lại, hồi hộp hỏi bà:

      - Bà nhận bố cháu thế nào hở bà?

      Bà cụ Na vẫn bình tĩnh, chậm rãi nhìn ngọn lửa vừa xoa muỗi, vừa rủ rỉ kể cho cháu nghe câu chuyện 50 năm về trước.

      Hồi ấy, bến sông này còn nằm xa làng, chơ vơ hẻo lánh cách làng cả một cánh đồng. Hai bên bờ sông cây cối mọc như bãi hoang. Người làng chỉ biết anh Tam làm Trương tuần có vợ là chị Na chở đò ở bến sông. Chỉ có những người chỉ huy trực tiếp của họ mới biết được những việc làm khác của họ.

      Năm 1953, ta chủ trương đánh sân bay Cát Bi. Các đơn vị công an phối hợp với du kích địa phương, các cơ sở quần chúng cách mạng bắt tay vào nhiệm vụ. Lúc ấy vợ chồng chị Na mới sinh đứa con đầu lòng chưa đầy tháng, còn chưa kịp đặt tên.

      Đêm ấy, một đêm tháng Chạp đen đặc. Chị Na ngồi ôm con căng mắt căng tai ra phía bờ sông. Dòng sông nước đang lên mênh mông, trong đêm tối nhìn chỉ thấy đen ngòm. Gió theo con nước lên réo ù ù. Vài con đom đóm vẽ vòng trong đêm.

      - Cộc, cộc! Cộc, cộc! Cộc, cộc!

      ……………………..

Reviews

There are no reviews yet.

Be the first to review “Vị đắng cải ngồng”